Mama, dance dance!

Tôi đứng trong bếp lo nấu buổi ăn chiều cho cả nhà. Ba cha con nó mở nhạc giực của thời 90 (Dance mix 90s) trong Youtube rồi chuyển qua Apple TV để coi xong nhảy đến gần sập sàn nhà. Thằng Peanut lon ton chạy vô, đứng ở ngạch chặn giữa căn bếp và phòng khách, đưa tay vẫy vẫy.

“Mama, dance, dance!”

Cái miệng nó nói chữ “dance” mắc cười lắm; nó thè lưỡi ra để giữa hai hàm răng nên tôi nghe thành “death” chứ không phải “dance.” Thằng con trai này của tôi tương lai sẽ nói ngọng.

Xong nó năn nỉ tôi, “Mama, dance, dance!” rồi đưa tay đứng đợi tôi đến nắm tay nó. Tôi phải rữa tay bỏ lỡ công việc nấu nướng để cho nó dắt tay tôi ra sàn nhảy cùng cha con nó. Lúc ra đến đó, nó chỉ tôi phải nhảy và giực như thế nào, và phải chuyển tay đưa nó nhảy vòng vòng như thế nào.

Khi tôi nhảy lắc lư cái mông hai ba cái rồi bỏ trốn vào bếp nấu ăn tiếp thì nó lại lẽo đẽo theo sau, cũng đứng ngay cái chổ khi nãy, rồi cũng, “Mama, dance, c’mon!”

Cái khoảnh khắc này, giản dị vậy, mà nó làm nên cho tôi cái vui khi được làm mẹ.

Chủ Nhật tuần sau, ngày 27 tháng 7, là thằng con thứ hai này của tôi sẽ tròn hai tuổi. Bây giờ mỗi khi nhìn nó là tôi muốn nhào vô cắn hai cái má của nó rồi hun hít từ đầu đến chân. Đi đâu ai nhìn nó cũng nói nó không phải là con của O, vì nó giống tôi giống cái gene của Á Châu quá đỗi.

Hình ba mẹ con do O chụp.

Ông già râu bạc và hai cô gái tóc vàng

1. Ông già

Đầu tuần vừa rồi tôi đi bộ tập thể dục ngoài công viên tình cờ đi ngang qua một ông già nhìn giống y chang Ba. Lúc đó tim tôi lỡ một hai nhịp vì nghĩ ông già ấy là Ba, trong bụng tôi thầm nghĩ chắc Ba về một mình âm thầm mà không về nhà bây giờ đi lang thang ở đây. Rồi tôi quay đầu lại, đi về hướng ông ấy đang đi, cố tình quan sát từ sau tướng tá của ông ra sao. Tướng đi cũng giống Ba, cái chân phải cũng hơi khượng khượng như muốn vấp ngã đột xuất…cũng giống Ba. Rồi tôi giã vờ đi nhanh hơn ông ta một chút, đi nhanh thật nhanh rồi lên tốc độ chạy để qua mặt ông một khoảng cách xa. Sau đó tôi vòng lại để đi từ từ, ông tiến tới từ đầu kia, tôi đi lại phía ông để từ từ xem lại cho rõ khuôn mặt của ông.

Nhưng mặt ông tròn hơn Ba, có vẽ mập hơn, hai má vun đầy không hốc hác như Ba. Trong bụng tôi có chút gì đó hụt hẫng, nhưng cũng có chút, “trời may quá không phải Ba.” Hai trạng thái hoà chung một nhịp, rồi cứ lắng đọng thấm ngầm trong tôi cho đến hôm nay.

Nếu lúc đó tôi nhận ra ông già đó là Ba, thì tôi cũng không biết làm gì. Chắc là chạy tới ôm chầm, nói “Ba ơi con nhớ Ba quá.” Hay cũng có thể tôi giả bộ làm ngơ bỏ đi không nhìn mặt cho dù trong lòng cũng muốn nắm tay cùng Ba đi vòng công viên để nói đủ thứ chuyện trong đời.

Tôi mâu thuẫn. Có nhiều thứ trong cuộc sống để những mâu thuẫn đó nó nối liền và trèo vòng vào nhau.


Hình chụp tháng 9 năm 2006 ở Ft. Lauderdale, Florida. Đây là kì nghỉ cuối cùng mà Mẹ và Ba đi cùng với nhau. Tôi thương nhất khi thấy Ba và Mẹ như vầy, cho dù cuộc sống có khó khăn như thế nào thì họ cũng có những khoảnh khắc gần gũi như vậy, cho dù rất hiếm.

Bốn năm sau, Ba tôi bỏ về Việt Nam, tìm cuộc sống mới.

2. Hai cô gái tóc vàng rất đẹp

Cũng trong cùng buổi đi bộ tập thể dục buổi chiều hôm đó tôi đi ngang thấy hai cô gái rất đẹp, từ vóc dáng đến cả mắt mũi đều hài hoà, như là hai người mẫu của hãng thời trang American Apparel vậy. Hai cô ấy có thể là học sinh trung học, vì nhìn rất trẻ cở 16 hay 17. Thế là tôi nãy sinh ý định đến gần hỏi thử nếu hai cô có thể làm người mẫu cho tôi. Tôi sẽ chụp hình miễn phí cho hai cô.

Tôi cứ bước đại tới hỏi một cách mạnh dạng, bảo rằng tôi sẽ cho hai cô coi mấy hình tôi chụp, và nếu hai cô cần senior photo thì tôi sẽ chụp cho. Một cô thì lưỡng lự, cô kia thì từ chối thẳng. Cô lưỡng lự cũng muốn coi hình tôi chụp (hình trong phone), nhưng cô kia thì khều khều nắm cùi chỏ cô thứ nhất rồi kéo đi. Thế là tôi nói cám ơn rồi cũng bỏ đi.

Hơi quê vì bị từ chối, nhưng dù sao tôi cũng đã có can đảm đi đến hỏi. Oh well, nothing to lose!

Sau đó thé tôi đi vào Whole Foods mua đồ cho O cho đỡ quê!

3. Khi về đến nhà tôi kể cho O nghe cả hai chuyện.

Buổi chiều hôm đó trời đẹp như vầy.

20140720-235759-86279796.jpg

the front yard of our home

It’s mid-summer and our front yard is in full flesh of green. Thanks to the previous owner who did the landscape and planted the low-maintenance shrubs and plants that are of perennial. It’s a cool morning so we set up the camera for self-portraits again. Actually, PP said that I look beautiful and I should take photos. Well, what to do when a four-year-old insisted?

This is our Saturday morning; we have a full schedule of pancakes for breakfast, then the zoo, then Thai food for a eat-out lunch and dinner at home.

life with two boys — unlocking the potential

Teaching Mr. First-Born how to read has been a tough mission for me. Somehow he suddenly has the motivation to learn now, whereas I struggled for months to get him interested. He is a late bloomer, but it’s late than ever never.

I could not sleep the other night, and was up until five in the morning. In between the toss and turn, I scoured Youtube for videos of how to teach kids of his age to read. Just watching those few videos and learning some techniques truly help me to prepare to teach him the right way; the way that makes sense for him. Thanks for the world of sharing from other veterans, or else I would be stuck with frustration.

Today was our first day learning to read phonetically. It took him just a simple few words to begin with and somehow there was a light sparkling from his eyes — he understood, he got it! It was like there was a light switch buried deep somewhere in his mind telling him that is not as hard as he thought.

in deep thinking of the words he wanted to ensemble.

looking at the cluster of consonants to match the vowels.

finally he put together the letters, sounded them out, and read the word that he formed.

Our high-five of triumph!

*phew*
*phew*
*phew*