Mẹ, 10/2014

Mẹ lấy mấy ngày nghỉ, đến cả hai tuần, để đi một vòng từ tây sang đông của Mỹ. Tuần trước Mẹ bay qua Cali để thăm thằng em thứ sáu và cô em dâu tương lai. Hai đứa mới mua nhà ở vùng Westminster và chắc trong năm tới sẽ làm đám cưới. Bà nội của cô em dâu tương lai này cũng là một trong những người nổi tiếng trong lịch sữ cãi lương của miền Nam, và nghe đâu cũng rất khó tánh kiểu “môn đăng hộ đối.” Thế là Mẹ bay xuống đó để đến xin phép hỏi vợ cho thằng em, vì thằng em nói là bên đàng gái không thích nó vì gia đình tôi không “bằng” vai với họ. Tôi nghĩ, đã qua đến cái xứ này rồi, mà vẫn còn quanh quẩn trong cái xó “Môn đăng hộ đối” thì chỉ làm khó con cái mình thôi chứ có giúp nó phát triển hay duy trì hạnh phúc gì đâu. Cũng mong là sau khi Mẹ tôi gặp và tường trình sự việc thì bên kia sẽ không làm khó thằng em của tôi nữa.

Sau cái chuyện đi hỏi vợ cho em thì Mẹ bay qua Florida để thăm gia đình anh Hai và thăm hai đứa cháu nội. Chắc là nắng ấm ở đó sẽ làm Mẹ thoải mái hơn.

Và hai mẹ con tôi vẫn chưa hàn gắng lại như trước. Giữa tôi và Mẹ vẫn có chút gì đó mâu thuẫn mà tôi vẫn chưa hiểu rõ cái mối cái rễ của sự mâu thuẫn này xuất phát từ đâu. Suy đi ngẫm lại, tôi cảm thấy tôi không làm gì sai để Mẹ tôi phải xa lánh tôi như vậy.

Ba, 10/2014

Hôm nay gặp đứa em Út, nó nói lại cho tôi nghe tin của Ba.

Hiện giờ ông đang ở Cái Bè, nơi có nhiều anh em họ và những người cháu của bên ngoại của Ba đang ở. Họ cho Ba tá túc ở một cái chòi bỏ trống. Khoảng hai năm nay mấy người anh em họ đã không cho Ba uống rượu bia nữa. Nghe nói ông đã cai bớt, và đã mập ra nhiều. Năm ngoái Ba bị bịnh gì đó, nghe đâu là có một cái bứu ở cổ, rồi ho ra máu, nhưng giờ đã đở rồi. Bây giờ cai rượu, có thêm sức khoẻ, Ba lại trồng ổi trồng mãng cầu phụ giúp mấy người cháu với vườn tược ở xứ đó.

Lâu lâu không nghe tin tức gì của Ba, tự nhiên hôm nay lại suy nghĩ nhiều về ông. Và cảm thấy tội cho cái cảnh sống của ông bây giờ. Nhưng chắc có lẽ bây giờ Ba cũng mãn nguyện với cuộc sống hiện tại lắm rồi, còn hơn là bơ vơ ở cái xứ lạnh giá của vùng trung bắc này.

breaking the monotony

I have many undulating thoughts to archive for the month of October, but it’s been a whir of monotonous life of an uneventful stay-at-home mom that has kept me unmotivated to even actually turn on the laptop to write. Partly it was due to the lack of energy at the end of the day after running after the boys, and partly was because of hesitation.

Earlier while I was standing in the kitchen washing dishes, I thought about the arrangement of my thought-process and how to capture them in sentences, but now that I am standing in front of the laptop (which I have not touched for more than a month,) my mind is utterly casting an emptied net of nothingness.

I have become dumb, or numb, or just simply been swallowed up in monotony.

Anyway, enough with my own barrage of excuses!

We have been lucky this year during the month of October. The weather God truly blesses us with more warm days than rainy/gloomy days. The other day while driving the kids to the park, I told O that this is the first autumn in Minnesota, unlike any other years, that I have truly witnessed a beautiful progress of fall foliage, all due to warmth of October that help the leaves to slowly change their colors.

The city becomes so charming with a mix of gold, orange, maroon and auburn foliage — all engulfed in the chilly air that is of the season, but the many days of sunshine make the leaves beautifully glistened. And then, to see this kind of fall foliage makes me miss the east coast so much, especially of my heydays working at Mount Holyoke College in the western part of Massachusetts.

But of all the autumnal beauty that has been bestowed upon us Midwesterners this year, I know with an absolute certainty that the winter is still be brutal; we just can’t escape the kind of frostbitten winter here. Be a pessimistic, I am, but I am not ready for the subzero-degree weather. Not yet!

Let me enjoy the rest of October with this warm and sunny weather for I think I need it to write home of the 37th October of my life.

Một góc thu

Thêm một ngày được đưa con ra công viên chơi.

Và được ngắm lá thu rơi.

Tuần này người thẩn thờ và cứ lo đưa hai thằng con đi chơi nên không cảm hứng để viết, tuy cũng có nhiều thứ muốn viết xuống cho nhẹ lòng.

IMG_2433.JPG

IMG_2431.JPG