
Để cái hình có hoa vàng cho lòng nó xuân chút xíu.
Trời hôm nay tuyết rơi. Lất phất, nhẹ nhàng, không vội vã. Ngoài đường chỉ có màu xám và màu trắng quyện nhau. Mùa đông của xứ này là như vậy. Tránh trời cũng không thoát. Thôi thì chấp nhận. Chấp nhận vì năm nay mình có một gia đình ấm cúng. Nhiêu đó thôi cũng thấy lòng theo Tết rồi.
Những ngày này thì làm lòng người nghĩ đến những kỹ niệm xa xưa một thời. Cái thời thiếu thốn vật chất nhưng đậm lòng người. Cái thời đó đã qua, với khoảng cách thời gian và không gian, làm cho mùa Tết cũng không sâu đậm dư âm gì cho mấy. Hồi lâu rồi có đọc một đoạn về tâm lý con người với những ngày lễ hội như Giánh Sinh, Lễ Tạ Ơn và với người mình thì Tết. Người viết nêu ra, những ngày lễ lộc trọng đại này dễ làm cho con người bị suy tâm lý kiểu “polarized.” Có nghĩa là, người nào có gia đình hay người thân chung vui thì chỉ số “happiness” của họ lên rất cao. Họ hào hứng, họ mong chờ, họ chào đón những niềm vui. Còn ở đầu bên kia, thì chỉ số “depression” lại cũng lên cao nếu họ không có gì để mong đợi, không có người thân, hay có một sự mất mát gì đó. Đối với họ, những ngày lễ hội sẽ là những ngày tụ tội của bản thân, của tâm lý, của tâm hồn.
Ngày xưa trong khoảng thời gian Mẹ tôi bỏ tôi, tôi cũng bị nằm trong tình trạng khủng hoảng tâm lý như vậy. Có năm ghét Tết đến vô ngần, không muốn làm gì, chỉ đi làm sáng chiều về cứ gục đầu vào gối và nệm để ngủ (và khóc nữa.) Có năm nhằm ngày Tết thì O phải đi làm, nên đã cô đơn một phần bị nhân lên gấp ba gấp tư. Cái nỗi cô đơn đó nhiều khi làm cho con người bỏ cuộc, không thèm sống, không thèm thở, không thèm ăn, không thèm uống. Như là buông xuôi tất cả. Sao cũng được cho mấy ngày đó nó qua.
Cứ đi dạo một vòng các trang nhật ký của bạn bè thì dường như ai đó cũng có chút gì ngân nga một giai điệu man mác buồn. Đúng hơn, vì những cái buồn đó mình nghĩ tới, để rồi nhắc lại với lòng, là Tết là do tâm hồn mình lựa chọn mà thôi. Mình chọn vui thì Tết mình sẽ thấy ấm cúng (cho dù ngoài trời nhiệt độ xuống tậm số âm) và mình chọn buồn thì trong lòng trống vắng, dư âm cả trong lẫn ngoài đều xam xám như nhau.
Từ ngày tôi hòa lại với Mẹ thì những ngày Tết thật thiêng liêng. Thiêng liêng vì Mẹ tôi còn sức khỏe để bỏ ra ba ngày liền một mình tự tay nấu nướng. Nào là thịt kho, nào dưa món, nào bánh tét mấy mươi đòn, rồi còn bao nhiêu món nữa cho đủ hương vị ngày Tết. Nếu không có tôi phụ, Mẹ vẫn tự mình làm. Mẹ nói Mẹ ráng làm vì anh em chúng tôi còn quây quần bên nhau, còn yêu thương đùm bọc lẫn nhau, còn khắn khít tình nhau. Chứ nếu lỡ anh em chúng tôi kị nhau thì tôi chắc rằng, những ngày Tết trôi qua trong lạnh giá và sự khô khan của lòng người. Bây giờ anh em chúng tôi có một trụ cột rắn chắc là Mẹ, thì ngày Tết đối với tôi thật quý giá, như “dinh dưỡng” cho tâm hồn vậy.
Mến chúc các bạn, cho dù ở đâu đi nữa, thì cũng có một cái Tết với người thân để cho tâm hồn không lạnh giá và đóng băng như thời tiết hiện tại nơi tôi đang ở.
Năm nay là năm tuổi của tôi, nên đã nhủ lòng sẽ là một năm thật hoành tráng!!!