ngẫm

Sau Tết, mình xìu và chán blog. Chắc tại ăn nhiều quá, bụng càng bự, mệt, nên cũng ngán viết. Ngủ cả đêm và sáng ra vẫn mệt. Không biết sao lần này bầu bì lại không hứng thú như trước. Chắc thằng con/gái con biết vậy nên hành mẹ nó để được chú ý nhiều hơn. Đến hôm nay mà vẫn còn cảm giác nôn ọe trong cổ. Gớm! Đến khi nào mình mới hết bị bầu hành đây ta?

Ngày mai được mời đi dự một buổi “welcome” cho những đứa học sinh da màu. Mình có được năm phút đón chào. Vậy mà vẫn chưa viết ra sẽ nói những gì. Lâu rồi không diễn thoại trước công chúng, cũng thấy nhớ nhớ nghề cũ nhưng không nhớ đến những đêm nằm hotel một mình nhớ con. Chỉ nhớ đến những chuyến đi làm ở thành phố New York hoa lệ, vì ở đó thường được gặp những em bé dễ thương. Còn lại, những chuyến đi về nơi xa xôi rừng rú thì…không nhớ. Bởi vậy mình hiểu hiểu thấu những nỗi niềm của mợ Kiến khi phải ra ruộng đồng xa có màu brown brown, chấm thêm bò bò. :D

À, đầu năm đầu tháng nói về Nợ chút.

Nợ! Có nhiều món nợ tình thân trả hoài không hết. Nhưng những món nợ này mình cứ mong nợ hoài, vì đó là tình thâm sâu và tình nghĩa nặng. Cám ơn những người bạn đã ban những món nợ này cho mình.

Chị vào BV mấy ngày nay. Chắc là hôm nay về rồi. Không biết kết quả ra sao. Mong chị sớm bình phục! Mình cũng nợ chị một thân tình mà cũng không bao giờ trả hết. Thương!

không để bụng

Sáng nay bị sếp nhỏ “la.”

Cũng là chuyện office politics — ai lớn vai hơn ai và ai nhỏ vai hơn ai. You have to know your place!

Nói chung, làm ở một nơi mà vai cấp được coi là quan trọng thì mình phải cẩn trọng trong việc giao tiếp. Ngày xưa làm cho các trường đại học tư nhân, người ta không quan trọng hóa vấn đề quyền lực cho lắm, nên riết mình cũng quen tánh. Ví dụ, gặp ông hiệu trưởng thì cũng gọi nhau bằng tên, ngồi nói chuyện bình thường. Lâu lâu ở chổ đông người hay hội họp thì mình gọi bằng “President X” vì kính trọng chớ ông/bà hiệu trưởng cũng không cầu kỳ về vai chức phải gọi mỗi ngày. Hay bà “Dean” của trường, mình cứ thân mật gọi tên nhau, chớ không cần phải bỏ thêm “Dean X” hay “Dean Y”. Còn ở đây, một môi trường cao học với hệ thống chức quyền dầy đặc, nhiều khi mình phải coi trước coi sau để phát biểu ý kiến, nếu không sẽ bị “la” từ sếp lớn của mình, tới sếp nhỏ, rồi tới mình…như sáng nay. Mà mình có nói gì chướng tai đâu, cũng toàn ý kiến về công việc mà thôi. Nhưng tội của mình là không biết dùng đúng “channel” để phát biểu ý kiến, nên cái lệch lạc đó không tuân theo những thông lệ ngầm ở nơi đây. Ôi, tội cho mình là lính mới!

Hôm nay học được một bài học. Chắc rồi mình cũng sẽ quen với những cái luật lệ vai cấp ở đây. Nhưng như mợ nói, đừng để bụng. Mình không thèm để bụng, vì bụng chứa em Rồng không cũng đủ bự rồi, còn chổ đâu mà chứa những nỗi miên mang kia.

Mùng Hai Tết

Mùng Hai Tết lại phải chui vào làm nên cảm thấy hết Tết. Mới đút đầu vô cửa đã có bao nhiêu cuộc họp. Chạy đi họp hành chút nữa sẽ trở về trả lời comment nhen.

Có ai còn ở nhà ăn Tết không?

Posted in me

Tết Nhâm Thìn

Phải nói, tôi phục Mẹ quá. Một mình lui cui làm không biết bao nhiêu việc từ mấy tuần trước để hôm nay ngày cúng Tất Niên trên bàn có bao nhiêu món. Các con quây quần, bạn bè của các con đến chơi nô đùa vui vẻ. Pháo nổ đì đùng. Còn gì hơn khi có gia đình cùng nhau đón Tết.

Bàn cúng Tất Niên. Bàn này dành cho ông bà.

(rất nhiều hình!)

Continue reading

ngoài tuyết/lòng xuân

Để cái hình có hoa vàng cho lòng nó xuân chút xíu.

Trời hôm nay tuyết rơi. Lất phất, nhẹ nhàng, không vội vã. Ngoài đường chỉ có màu xám và màu trắng quyện nhau. Mùa đông của xứ này là như vậy. Tránh trời cũng không thoát. Thôi thì chấp nhận. Chấp nhận vì năm nay mình có một gia đình ấm cúng. Nhiêu đó thôi cũng thấy lòng theo Tết rồi.

Những ngày này thì làm lòng người nghĩ đến những kỹ niệm xa xưa một thời. Cái thời thiếu thốn vật chất nhưng đậm lòng người. Cái thời đó đã qua, với khoảng cách thời gian và không gian, làm cho mùa Tết cũng không sâu đậm dư âm gì cho mấy. Hồi lâu rồi có đọc một đoạn về tâm lý con người với những ngày lễ hội như Giánh Sinh, Lễ Tạ Ơn và với người mình thì Tết. Người viết nêu ra, những ngày lễ lộc trọng đại này dễ làm cho con người bị suy tâm lý kiểu “polarized.” Có nghĩa là, người nào có gia đình hay người thân chung vui thì chỉ số “happiness” của họ lên rất cao. Họ hào hứng, họ mong chờ, họ chào đón những niềm vui. Còn ở đầu bên kia, thì chỉ số “depression” lại cũng lên cao nếu họ không có gì để mong đợi, không có người thân, hay có một sự mất mát gì đó. Đối với họ, những ngày lễ hội sẽ là những ngày tụ tội của bản thân, của tâm lý, của tâm hồn.

Ngày xưa trong khoảng thời gian Mẹ tôi bỏ tôi, tôi cũng bị nằm trong tình trạng khủng hoảng tâm lý như vậy. Có năm ghét Tết đến vô ngần, không muốn làm gì, chỉ đi làm sáng chiều về cứ gục đầu vào gối và nệm để ngủ (và khóc nữa.) Có năm nhằm ngày Tết thì O phải đi làm, nên đã cô đơn một phần bị nhân lên gấp ba gấp tư. Cái nỗi cô đơn đó nhiều khi làm cho con người bỏ cuộc, không thèm sống, không thèm thở, không thèm ăn, không thèm uống. Như là buông xuôi tất cả. Sao cũng được cho mấy ngày đó nó qua.

Cứ đi dạo một vòng các trang nhật ký của bạn bè thì dường như ai đó cũng có chút gì ngân nga một giai điệu man mác buồn. Đúng hơn, vì những cái buồn đó mình nghĩ tới, để rồi nhắc lại với lòng, là Tết là do tâm hồn mình lựa chọn mà thôi. Mình chọn vui thì Tết mình sẽ thấy ấm cúng (cho dù ngoài trời nhiệt độ xuống tậm số âm) và mình chọn buồn thì trong lòng trống vắng, dư âm cả trong lẫn ngoài đều xam xám như nhau.

Từ ngày tôi hòa lại với Mẹ thì những ngày Tết thật thiêng liêng. Thiêng liêng vì Mẹ tôi còn sức khỏe để bỏ ra ba ngày liền một mình tự tay nấu nướng. Nào là thịt kho, nào dưa món, nào bánh tét mấy mươi đòn, rồi còn bao nhiêu món nữa cho đủ hương vị ngày Tết. Nếu không có tôi phụ, Mẹ vẫn tự mình làm. Mẹ nói Mẹ ráng làm vì anh em chúng tôi còn quây quần bên nhau, còn yêu thương đùm bọc lẫn nhau, còn khắn khít tình nhau. Chứ nếu lỡ anh em chúng tôi kị nhau thì tôi chắc rằng, những ngày Tết trôi qua trong lạnh giá và sự khô khan của lòng người. Bây giờ anh em chúng tôi có một trụ cột rắn chắc là Mẹ, thì ngày Tết đối với tôi thật quý giá, như “dinh dưỡng” cho tâm hồn vậy.

Mến chúc các bạn, cho dù ở đâu đi nữa, thì cũng có một cái Tết với người thân để cho tâm hồn không lạnh giá và đóng băng như thời tiết hiện tại nơi tôi đang ở. :D

Năm nay là năm tuổi của tôi, nên đã nhủ lòng sẽ là một năm thật hoành tráng!!!

genetic testing/counseling

Ở Mỹ, phụ nữ trên 35 mà mang thai thì bác sĩ sẽ để vô trong một category khác — high-risk pregnancy. Bởi vậy sáng nay phải bỏ nữa ngày đi gặp genetic specialist và bác sĩ chuyên ngành high-risk pregnancy. Xem ultrasound thì em bé khỏe, không có triệu chứng down syndrome hay chromosome disorder. Bây giờ chỉ cần chờ kết quả thứ máu rồi bác sĩ sẽ đưa ra một kết luận chuẩn hơn.

Lúc làm ultrasound cô kia khám phá ra buồn trứng bên trái của mình có hai cục cyst to. Một cái lớn tới 6 cm, còn cái kia thì 3 cm. Bác sĩ chuyên bảo là hai u lành, nhưng phải tham khảo với bác sĩ sản khoa của mình để tìm cách giải quyết. Đợi thêm hai tuần nữa xem sao.

Coi xong cô y tá hỏi, có muốn biết trai hay gái không? Mình hỏi lại, ủa, mới 12 tuần mà có thể thấy hả? Cô trả lời yes. Thế là cổ giải thích cho mình coi cái ultrasound, và cổ nói, có thể 60% là….

Để vậy cho nó suspense chút. Giờ thì đi họp đây!

trước và sau

Bầu kì này không bảo đảm sẽ làm bầu mô-đen nha các bạn. Lần trước mình mi nhon bao nhiêu, kì này phì ra gấp 2 hay 3 lần. Bây giờ mới 12 tuần, mà bụng nhìn như bầu 5 tháng vậy. Con thì có chút xíu mà bụng mẹ thì mỡ toàn phần.

Coi nè, lần trước bụng tới 16 tuần mới thấy tròn tròn cong cong, vì trước khi bầu thằng PP thì mình tập thể dục như điên để giữ dáng. Lần này thì mất cả dáng mất cả phọt. Mà công nhận lần trước mình siêng dễ sợ, tuần nào cũng chụp hình cái bụng bầu. Thôi cho bầu xí xóa lần này, vì quá phì quá mập chụp hình mắc công các bạn bị ói.

Tuần rồi đi tìm mua đồ bầu. Mèn, sau mà khó tìm quá. Tướng mình lùn mà quần bầu cái nào cái nấy cứ lên tuốt trên nách mới vừa. Họ bán hàng toàn cho các cô cao cao kiểu người mẫu, mình thì người mỡ nên mặc vô chẳng ra gì. Đi tìm áo đầm tay dài không có. Nghĩ lại, bộ người ta không có bầu vào mùa đông sao mà họ không sản xuất những bộ đồ bầu cho bà bầu trong mùa đông? Vào cái tiệm Maternity gần nhà, chạm vô một cái áo len bình thường thôi thì giá $80 bạc, quần nĩ thì cũng $130 bạc. Áo quần bầu mặc có một mùa vậy mà sao họ bán mắc quá vậy? Bình thường mình cũng chưa bao giờ bỏ ra $80 một cái áo hay trên $100 cho một cái quần. Thôi khỏi mua luôn!

Sáng giờ đang dạo amazon và mấy tiệm trên mạng tìm đồ rẽ mua. Cái khoảng quần áo cũng tốn tiền bộn ta ơi.

cooking/eating for nostalgia

Ngày hôm qua hai Mẹ con ngồi gói bánh rồi kể lại chuyện ngày xưa. Tối về kể với chồng, em với Mẹ bây giờ khắn khít cũng vì những ngày xưa khó nhọc, rồi những ngày qua Mỹ chỉ có hai Mẹ con thủ thỉ nhau cho nên lâu lâu em hơi nghiêng về Mẹ hay phụ thuộc vào Mẹ thì anh cũng ráng thông cảm cho em nghe. Chồng trả lời, anh đã thông cảm và thấu hiểu em từ khi em chưa biết chữ thấu hiểu và thông cảm là gì.

Nói nghe ấm lòng. Lâu lâu ổng nói một câu thiệt là triết lý chịu không nổi :D Sáng nay chồng đi sớm rồi. Lại phải chuyển ba bốn chuyến bay đi từ đây qua Missoula, Montana để công tác. Bỏ lại thằng PP cho mình. Nhưng tuần này bảo đảm mình sẽ không la mắng thằng nhỏ. Tuần này khỏe hơn tuần trước rồi. Tuần này mẹ nó giỏi rồi.

Nói nghe chuyện này. Bầu vẫn còn thèm xoài chua. Cuối tuần vừa qua đi chợ hai ba lần để quét sạch cái rổ xoài của người ta. Mỗi lần vác cả chục trái về, vì mỗi ngày ăn hai trái. Sáng nay cho dù quên đem theo đồ ăn trưa chứ không quên cắt theo hai trái xoài xanh bỏ vô hộp, rồi quơ tay lấy luôn cái hũ muối sấy em theo. Hồi sáng chạy ra xa lộ bị kẹt xe, nên thò tay móc lấy móc để mấy miếng xoài trong túi. Trời ơi, ghiền ăn chua còn hơn con nghiện xì ke ma túy.

Thế là sáng quên đem theo đồ ăn, trưa nay lấy cớ về ghé nhà Mẹ ăn bánh Tét. Ta nói, từ chổ làm về nhà Mẹ có khoảng 5 miles hà, nên nãy giả bộ hỏi Mẹ là bánh tét Mẹ thử chưa, ngon hông, để con về con thử giùm cho Mẹ. Mẹ cười phì. Về nhà ăn đi con, bánh tét mẹ làm bảo đảm ngon.

Mát lòng thì thôi!

—————–

Báo cáo là về nhà Mẹ ăn trưa, và đã tiêu thụ 2/3 cây bánh tét. Cái này gọi là ăn thử. Ăn xong Mẹ còn cho đem về một cây để tối nay ăn chung với thằng PP.