Chiều vàng nắng

20140709-224046-81646826.jpg
Chụp lúc tám giờ chiều mà nắng vẫn còn ươm vàng đẹp vậy đó. Có cả trăng nữa. Thơ mộng quá còn gì bằng.

Chiều, được đi bộ vòng công viên một mình, hai đứa nhỏ quấn quít chân O để cho tôi thoải mái thời gian riêng. Tôi cầm theo điện thoại mà cái earset để nghe nhạc; mấy bài hát trữ tình tôi thích mà lâu rồi không có cơ hội để nghe.

Công viên chiều nay trời mát mẻ nắng vàng ươm quá đẹp nên có nhiều cặp ra đây chụp hình. Đa số mấy nhiếp ảnh gia là nữ, tôi cũng ngứa tay muốn tìm ai đó làm mẫu cho mình chụp mà không có. Thôi thì bỏ qua cái mộng mị nghiệp dư này, chỉ chụp hình cho hai thằng đậu là đủ rồi.

Trời đẹp nên con nít cũng được cha mẹ dắt ra công viên. Đi một vòng mà đếm không hết số con nít cở tuổi của hai thằng đậu. Tôi nhìn mấy đứa bé gái mà thèm. Tôi lạy trời cho tôi một đứa con gái. Lần này là lần cuối, giấc mơ nhỏ bé vậy không biết có đến với tôi không nữa.

Chiều nay trên đường về nhà O nói tôi muốn đi đâu nếu O được việc làm. Tôi nói, đi đâu cũng được, miễn sao cả nhà bốn người được vui chơi với nhau. O nói, vậy mình tìm vé đi California hay Washington D.C. , chổ nào rẻ hơn thì mình đi đó.

Lúc về gần đến nhà O không rẽ vào con đường thân quen mà chạy thêm một khoảng nữa. Tôi ngạc nhiên hỏi sao đi quá vậy mà không về nhà, O nói thấy tôi lâu rồi không được nghe nhạc Việt trong xe nên cho tôi nghe thêm một hai bài. Tôi mở hai bài lên rồi hát ngêu ngao theo, chữ được chữ không nhưng thích thả hồn vào lời và điệu của bài hát. O hỏi, mấy bài này ca sĩ hát về cái gì. Tôi nói, thì là tình yêu nhung nhớ không trọn vẹn. O chề môi, trời ơi già rồi có tình yêu vững chắc rồi mà nghe mấy lời hát như vậy. Tôi trả lời, vậy sao anh lại thích nghe nhạc của Sam Cooke và Lionel Richie.

Trong lúc tôi và O tranh cãi cho vui thì hai thằng đậu ngồi phía sau cũng vỗ tay lắc đầu vu vơ hát theo điệu nhạc của bài Lâu Đài Tình Ái.

Rối đầu

Mấy ngày nay không biết Mẹ tôi giận tôi chuyện gì mà gọi điện thoại cũng không bắt máy và ghé nhà thăm cũng không thấy ở nhà. Chắc là giận thằng em rồi lây qua giận luôn tôi. Đã có vài lần tôi thủ thỉ với Mẹ là nếu không bằng lòng con cái chuyện gì thì cứ nói thẳng ra cho anh em tôi biết để chỉnh sửa chứ Mẹ cứ thầm thầm giận hờn kiểu passive aggressive thì làm sao anh em tôi đoán được chuyện gì đã làm Mẹ phật ý.

Cứ lâu lâu Mẹ làm vậy thì đứa nào cũng sợ, mà nếu giận anh em tôi thì tụi tôi cũng chịu được, chứ Mẹ giận mấy chị em dâu của tôi thì làm sao mà họ dám tới gần để dò ý Mẹ ra sao. Gì thì gì, con dâu cũng có khoảng cách với mẹ chồng chứ đâu phải như tôi con đẻ gần gũi hiểu Mẹ. Bây giờ con em dâu Út sợ Mẹ quá làm mình cũng tội cho nó, sống chung với Mẹ ngày ra ngày vô mà Mẹ thờ ơ với nó chỉ vì một chuyện, cũng như là walking on eggshell. Gặp tôi là con đẻ mà cũng không thấy thoải mái thì làm sao nhỏ em thoải mái cho được.

Bây giờ tôi phải tìm cách tạo cơ hội cho cả nhà họp mặt rồi thăm dò xem Mẹ đang buồn chuyện gì, chứ tôi thấy Mẹ thui thủi một mình mà còn giận con cái kiểu này thì tôi cũng buồn theo.

whimsical light in the night sky

O and I took the kids to downtown for the fireworks spectacular. We have moved to Minnesota for three years and this July 4th was the first time that we joined the crowd. The boys loved being out late at night like this, and seeing the awesome fireworks was the sweet cherry on top.

I brought my camera and the 50 mm portrait lens, not an ideal lens for fireworks photography. I don’t have a zoom lens to take on the fireworks of this kind so I accepted the limitation. This is how it turned out from where I was sitting, which was quite a distance from the barge.


Blehhh…Mehhh!
Uninteresting…

Then I decided to put on manual focus, and went for the blur on purpose, because the limit I have on this lens would not do any justice for the beautiful fireworks of the night.

And here they are…

Wow! Flower petals were shoot up to the night sky and falling down with sparkles.

Fairy dusts, in green.

“..and the rockets’ red glare, the bombs bursting in air..” Feeling quite patriotic seeing this one!

These below look like dahlia flowers of different colors.

This one looks like a green peony blossom, or maybe it’s a sunflower.

How about a flaming red rose to heat up the night’s passionate love? Fancy me some more, please!

Whimsical pinwheel, anyone?

Here is one picture of watching cars coming through from a bridge. We were sitting at one end of the bridge, right on the sidewalk.

…and the bridge itself.