vội vàng

Vội vàng…hay có thể là chạy như lăng quăng.

Cuối tuần đi chơi nhiều quá nên ngày thứ hai bị dồn dập với bao nhiêu việc. Vậy mà bây giờ vẫn chưa làm xong. Mới vừa cho tụi nhỏ ngủ, kế tiếp là dọn dẹp cái bếp, rữa đống chén dĩa cả ngày không có thời gian bỏ vào máy.

Hôm nay đại gia lại đi công tác xa nên mình loay hoay single-mom tới chiều thứ năm mới có trợ tá.

Hình đi chơi ở Sonoma hôm Chủ Nhật!

Continue reading “vội vàng”

Advertisements

Sonoma on a warm Sunday

We didn’t plan to visit Sonoma, but originally wanted to make a trip to Oxbow Market in Napa where we bought this amazing gourmet balsamic vinegar that we bought last time when my brother visited us. Sonoma isn’t that far from Napa so I told Mr. O I wanted to see it first before we stop by Napa.

It turned out, Sonoma is one of my new favorite places now.

Come to think of it, Northern California and I are like a match made in heaven, as I am one self-proclaimed hopeless romantic whose spiritual animal is fed and lived with beautiful natural landscape, even better with flowers of all colors, quaint towns with little shops, good food, and warm weather. The rolling hills and mountains with sprawling spread of green vineyards is just as breathtaking to me as seeing the ocean along Pacific Highway.

There is so much to discover and appreciate here that I feel receiving this special blessing was because I had done many good deeds in my previous lives.

I told Mr. O this afternoon that I am a location scout now to prepare for when we have family and friends who come to visit, we know where to take them.

Date night with wine and food

It’s the first time in almost 9 years since PP was born that Mr. O and I got three whole hours to ourselves enjoying a nice sun-set drenched scenic drive, leisure walk around downtown, and some food and wine, as well as dessert.

The kung fu school organized a Parent Night Out and the boys insisted that they wanted to go hanging out with kids their age. We took advantage of the situation and paid $60 for them to eat pizza, popcorn, cupcakes, play games, and watch movies while we as parents could have a few hours with no kids. At first Mr. O wanted to stay home and I wanted to do two tall piles of laundry but we changed our minds later because how often do we get to go out to dinner just by ourselves. So we dropped the kids and went out to have some fun, too.

I got to put on a dress and make up and do my hair to impose myself as a presentable grown-up having a date night. We went into town, walked around, took some photos and placed our chance for a table at our favorite tapas bistro. That place is usually booked by 6 pm on a Saturday so we were lucky to get the last table without waiting before dinner rush. We ate two great dish, shared a glass of sweet wine, and then share a serving of fresh leche cake.

It’s nice to have the time and space to reconnect and talk and laugh and remind ourselves that before being parents to our kids, we were (and still are) each other’s love interest and friend. Mr. O travels so much for work that any chance for us to spend time together with the boys takes priority over our own couple time. I am glad we didn’t stay home and fall back into the overloaded-parenting responsibilities but took that three hours and truly enjoyed without the kids. And the good thing was, I didn’t feel guilty at all knowing they too had great time with their kung fu friends and instructors. In fact, when Mr. O picked them up, they didn’t even want to go home.

It’s a win-win situation!

Linh tinh ngày thứ sáu

1. Hai hôm trước mình làm món bò hầm rựu đỏ cho buổi ăn chiều, lúc đổ rựu vô rồi nêm nếm hai ba lần và sau một lúc thấy mình choáng váng. Lúc đầu cứ nghĩ là mấy tuần nay thiếu ngủ nên vậy, rồi đến lúc đi bộ đến trường đón thằng PP mới chực nhớ là mình nấu đồ ăn với rựu nên bị say. Tửu lượng quá kém cỏi.

Mà lâu lâu có say vậy mình mới có cảm giác lạ lạ chút cho khác ngày thường.

2. Tuần vừa rồi ở trường của hai thằng đậu có tổ chức chương trình khoe tài năng của đám học sinh. Thằng PP năm nay không tham gia nên chỉ làm khán giả. Lúc nó về kể cho mình mấy màn biểu diễn mà nó thích rồi mình nói sau năm nay nó không tham gia. Nó nói năm ngoái nó làm hài độc thoại xong nó mắc cở quá nên phải bỏ một năm cho người ta quên nó đi rồi năm sau nó sẽ trở lại biểu diễn trò hay hơn và đặc biệt hơn.

Còn thằng em thì sau khi xem về trách móc là vì sau mình không cho nó ghi tên tham gia. Mình hỏi nó nếu tham gia thì nó có màn biểu diễn gì, nó nói thì nó sẽ nhảy và hát theo Michael Jackson.

Trời ơi làm mình té ghế. Thằng anh nó thì nhảy hay và rất có khiếu còn ông này tay chân khều quờ quạng không nhịp không vần mà đòi nhảy theo Michael Jackson. Mình làm mẹ nó mình biết giới hạn tài năng của con mình, nhưng nếu nó muốn và có đủ tự tin thì mình cho nó ghi danh liền.

Mà thôi, năm sau là ổng đổi ý liền.

3. Mẹ mình đang đi ngao du từ Nam ra Bắc, từ đồng bằng lên tới Sapa với chuyến đi dài 20 ngày đồng hành với hội từ thiện của một chùa nào đó ở VN. Hôm nay mới nối mạng hai mẹ con ngồi FaceTime tới hơn cả một tiếng đồng hồ. Thấy mẹ mình 76 tuổi mà còn sức khỏe đi đây đi đó là mừng nha. Nên nói thôi vậy Mẹ đi chơi ở đâu nữa thì tụi con tài trợ mẹ đi chơi tiếp. Tháng sáu này Mẹ với dì Út đi chuyến ngao du bốn nước với Thái, Lào, Cambodia, và Miến Điện. Ngày xưa lam lũ đi làm miết, không tiền cũng không có thời gian để đi chơi. Bây giờ thấy Mẹ thảnh thơi vậy mình cũng thấy nhẹ lòng. Mấy anh em xúm lại hùn tiền cho Mẹ đi chơi càng nhiều càng tốt.

4. Chiều mai bỏ hai thằng đậu ở trường võ cho nó vui chơi ăn pizza và xem phim cùng bạn; tốn hết $60 chứ không phải miễn phí nha. Còn mình và đại gia được date-night mà cũng chưa biết hai đứa bạn già này sẽ làm gì khi không có hai thằng đậu leo nheo đi theo.

5. Sáng mai chạy đi San Jose.

Mình biết tại sao mình buồn buồn

Hôm nay trời nắng sau mấy ngày mưa, gió, và mây âm u. Nắng lên thấy tinh thần nó khác hẳn. Mùa mưa chắc là đã đến đoạn cuối vì cuối tuần này nhiệt độ sẽ leo lên đến hơn 80F. Mình cần nắng!

Ngày mai là ngày tròn một năm Ba mất theo lịch Tây. Còn cúng giáp năm phải đợi thêm ba tuần nữa theo lịch trăng. Hèn gì mấy ngày nay cứ nhớ và nghĩ tới ổng hoài. Cho nên mình biết vì sao mình buồn.

Năm ngoái, ngày Ba mất, là lúc mình mới vừa bỏ thằng đậu em xuống trường mầm non thì nhận tin nhắn của anh Tư gửi cho nhóm anh em dâu rể là Ba đã bị nguy kiệt và được đưa vào nhà thương và Ba không còn tự thở được nữa, sau đó thì anh mình báo tin là Ba qua đời sau khi bác sĩ tháo bỏ ống trợ hô hấp ra. Lúc đó mình vừa bước vào trong xe chuẩn bị ra về chưa kịp nổ máy. Tự nhiên nước mắt trào tuôn. Mình gọi cho đại gia mà đại gia đang họp nên không nhắc máy. Mà lúc đó ổng còn đi công tác xa nữa chứ. Mình vào phòng Tám để một tin nhắn cho chị em và chị em ai cũng chia buồn. Lúc đó chỉ có một mình mình ngồi trong xe, tay ôm vô-lăng xe rồi cứ việc khóc đợi đại gia gọi lại vì chưa ổn định tinh thần để lái xe về.

Sau đó là những trao đổi qua lại với anh em để coi ai có thể về mang tang cho Ba. Mình cũng coi vé thấy có thể đi được liền trong đêm đó nhưng không ai trông coi hai thằng con khi đại gia chưa về được. Rồi anh Tư nói là người ta đã đưa xác Ba về Cái Bè để mai táng rồi đưa vào lò thiêu trong vòng 24 giờ. Như vậy là nếu mình có về chắc cũng không được nữa rồi.

Rồi còn nhiều chuyện nho nhỏ xảy ra sau đó nữa, như là mấy người bà con bên nhà Nội trách anh em mình bất hiếu, mấy năm khi Ba về VN ở thì không đứa nào về thăm mà bây giờ cũng không về chịu tang. Rồi là Mẹ với Dì Út gây cãi nhau chuyện mai táng Ba như thế nào, rồi mấy người bà con keo kị chuyện chi phí ra sao trong khi đó anh em mình đã hứa là sẽ gom tiền trả hết chi phí từ đầu đến cuối.

Nói chung là mình bỏ qua mấy chuyện đó không muốn làm mình phiền phức. Ngày thứ Bảy tuần đó mình đi chùa cầu siêu cho Ba, rồi mỗi ngày thắp nhan cầu cho ông đi an nhàn.

Mới đó mà cũng tròn một năm.