Thuỷ tình và sơn tình

Tình chứ không phải Tinh nha anh chị em. Thời xưa thì Sơn Tinh Thuỷ Tinh còn mình với ông chồng mình là tình…

Hôm qua đại gia dắt đi hẹn với hò ngắm hoàng hôn ở biển. Hôm nay được ngắm hoàng hôn từ đỉnh chóp của núi. Hai cảnh thì cảnh nào cũng đẹp và thơ mộng hết. Hai vợ chồng nhà này đang lấy lại phong độ tình tứ lãng mạn đây!

Sáng nay không biết đi đâu chơi vì chiếc xe mướn đến thứ Hai mới trả lại cho tiệm. Đại gia gợi ý chạy xuống San Diego ăn ở cái nhà hàng Pháp có bán bánh crepe mà thằng đậu anh thích. Không hiểu sao sáng ra hỏi nó muốn đi không thì nó lắc đầu. Rồi thằng em muốn đi ăn dim sum nhưng cái tiệm ở San Diego bị cháy rụi và đóng cửa kinh doanh từ tháng Năm năm ngoái. Mình nói vậy chạy lên Irvine có cái tiệm ngày xưa mình đi ăn và thích. Kẹt nỗi khi coi trong Yelp thì họ vẫn chưa mở lại mà chỉ bán dim sum cho đem về chứ không mở cửa.

Từ đây chạy lên đó cũng dễ bị kẹt xe nên mình gợi ý chạy đi Palm Spring tham quan thử. Từ phố nhà mình đến Palm Spring chỉ khoảng hơn một tiếng đồng hồ, không gần mà cũng không xa. Sẳn dịp đại gia có một người bạn làm cùng công ty ở đó nên chạy gặp họ. Hên là cả hai gia đình đều được tiêm thuốc chống Covid mới dám hẹn gặp nhau trò chuyện sau một năm tròn không gặp nhau.

Đường đi cũng không gì đặt sắc cho lắm. Không như những con đường núi đầy cây thông và khuynh diệp ở Vịnh San Francisco, đường núi ở đây khô cằn, trơ trội, và lỏm chỏm bao nhiêu tản đá (boulder). Rồi thì đi ngang qua những khu dân cư, lúc thưa thớt, lúc đông đúc nhưng cũng đông theo kiểu đồng quê miền viễn tây. Có đoạn đi qua những nông trại nuôi bò sữa thằng đậu anh quay cửa sổ xuống để mùi phân bò tràn vào ngợp cả hai lỗ mũi trong lúc mình đang ăn blueberries. Đại gia nói mùi này quen thuộc quá em, làm anh nhớ lại nông trại của ông ngoại của anh thời xưa cũng có mùi này thoang thoảng. Ổng thì chịu được (vì kỷ niệm lưu luyến thời niên thiếu!) còn mình chịu không nổi phải đeo khẩu trang vào.

Đến Palm Spring cũng không có kế hoạch gì chính đáng ngoài hẹn gặp người bạn. Lúc đầu có ý định sẽ dắt hai thằng con trãi nghiệm đi aerial tram (cáp treo??) đưa lên đỉnh của dãy núi Mt. Jacinto trước nhưng khi đến trung tâm downtown cũng gần 2h trưa mà chưa cho tụi nhỏ ăn nên chọn một nhà hàng hải sản ăn trưa. Hôm nay mình được ăn hàu sống và nghêu luộc ngon quá là ngon. Đại gia và thằng đậu anh không đụng tới nhưng thằng đậu em thì ăn ngon lành không sợ hàu còn sống. Đúng là thằng này có cái khẩu vị theo mình và thích món mình thích. Mai này hai mẹ con tha hồ ngao du khắp thế gian trãi nghiệm đủ loại ẩm thực khác nhau.

Ăn ngon quá rồi quên đi vụ cáp treo. Chạy đến nhà người bạn ngồi nói chuyện hào hứng hết vài tiếng đồng hồ đến xế chiều rồi xin kiếu đi về. Trước khi về ghé tiệm Mễ Tây Cơ ăn chiều mới lên đường trở lại phố nhà.

Đoạn đường về trời dịu mát hơn (lúc đến Palm Spring nhiệt độ ở đó là 95 độ F, nóng hơn phố nhà đến 20 độ) và nắng vàng vàng đẹp hơn. Lúc đi ngang qua đoạn đường có cả trăm cây quạt gió cao ngất với canh quạt xoay vòng xoay vòng hoà vào ánh hoàng hôn ẩn hiện sau những chóp núi hùng vĩ mình nói với đại gia là nhiều lúc công nghệ đi cùng với cảnh thiên nhiên không hoà nhau nhưng cái cảnh này là ngoại lệ anh há. Ổng nhìn lại suy ngẫm thấy mình nói đúng quá. Hai vợ chồng lấy đề tài cây quạt gió mà bàn tán với nhau chuyện khí hậu thay đổi rồi dân số tăng đòi hỏi thêm nguồn điện và các tài nguyên khác…nghĩ đến tương lai hai thằng con mình, nào là phải trả nợ (national debts) và nào là phải đối đầu với những hậu quả của khí hậu khi bị suy thoái.

Xong mình dựng lại, nói anh ơi cảnh hoàng hôn trên đỉnh núi đẹp vầy mà mình lạc đề toàn chuyện tiêu cực không vậy? Thôi dẹp hết dẹp hết…mình ngắm cảnh trước khi mặt trời lặn đi anh.

Cái khung hình cảnh đẹp nhất là đoạn cuối lúc đi qua núi ngoằn nghèo rồi hạ sơn gặp đồng bằng thấy khoảng trời dệt thảm màu tím màu cam nơi hướng tây. Mình lấy phone ra chụp hình mà sao cái phone nó dỏm hình ra chẳng thể nào so sánh với cảnh mình thấy được bằng mắt.

Sau khi xuống đến đồng bằng thì trời bắt đầu tối, mình đi ngang qua những nông trại nuôi bò sữa và cái mùi phân bò vẫn còn thoang thoảng tuy không hăng bằng lúc giữa trưa. Đại gia định quay cửa xe xuống để hít thở không khí thời niên thiếu mà mình cản quá trời ổng mới từ bỏ ý định. Ôi may quá, hai lỗ mũi mình được cứu vớt!

Thế là một ngày đi qua. À, quên nói là Palm Spring là một thành phố nằm gần sa mạc khô cằn nhưng nhờ những cây cọ (palm) và cách người ta kế hoạch hoá thành phố (urban planning) nên có nhiều khu nhìn rất đẹp có duyên. Theo người bạn của đại gia cho biết thì ở đây có rất nhiều triệu phú và tỷ phủ và những căn nhà họ sỡ hữu nhưng chỉ ở vài tháng trong một năm, đại khái là họ có biệt thự chính ở đâu đó và chỉ về đây ở khi càn nghĩ dưỡng. Và ở đây có rất nhiều sân golf và resort. Nói chung là mình không có tiền để mua nhà ở đây đâu nhá.

Trời chiều nhìn ra biển

Đại gia nhà mình lâu lâu cũng nổi hứng lãng mạn nên trưa nay mướn xe để chở vợ con vào San Diego ăn đồ ngon và đi ngắm mặt trời lặn nhìn ra biển.

Lâu lắm mới được ngồi ăn ở tiệm tuy chưa được thoải mái hoàn toàn. Nhưng hai thằng đậu được thẳng chân thẳng giò như gà được thả từ chuồng ra vườn nhà. Sau một tháng mình theo thể loại ăn sạch thì hôm nay mình phá lệ ăn nhiều một chút. Thật ra cũng khó cưỡng lại sức hút của những món ăn mình yêu thích lúc trước. Nhưng vì dạo này mình đã nhìn thon gọn lại chút nên sợ phá lệ thì kế hoạch ăn sạch sẽ bị huỷ hoại. Cho nên mình cũng cố lắm mới kềm cái miệng lại được.

Ăn vừa xong thì nắng đã chuyển màu vàng vàng, khí trời chuyển lạnh lạnh, và gió chiều đưa mùi muối từ biển vào đồi. Đại gia nói thôi mình đi ra biển ngắm hoàng hôn nha em. Từ khu thương mại ra đến biển của Del Mar chỉ có khoảng 10 phút lái xe. May quá đại xa cho xe vào một con đường của khu dân cư nhỏ có chổ đậu xe. Không ngờ cái góc phố nhỏ vậy có một khu vườn hoa bí ẩn có hoa đang nở và nằm trên cao nhìn xuống biển.

Cảnh hoàng hôn thì khỏi nói, nhìn hoài không chán. Nhìn cảnh biển lớn bao la, xa xa có màng sương phủ nhẹ để khi nhìn qua hướng Ja Jolla thấy cảnh sương mờ mờ ảo ảo.

Cảnh đẹp!

Thằng đậu anh miệng lép chép mẹ ơi mẹ con chụp hình cho mẹ nha. Nó lấy cái phone chụp cho mình rồi còn bày đặt giúp mình tạo kiểu hướng này hướng kia. Ôi sung sướng bây giờ mình có người chụp hình mà còn kiêm luôn đạo diễn mỹ thuật cho mình nữa chớ. Đúng là có con trai nó biết nịnh mẹ ghê gớm!

À, đại gia mới nhận một công việc mới mà không cần dọn đi đâu. Vì tinh thần ổng sảng khoái vui vẻ không bị áp lực công việc nên mới muốn dắt vợ đi ngắm hoàng hôn ngắm biển.

Ổng bắt đầu công việc mới vào đầu tháng Năm.

The ways things are…(a long update!)

I have been falling off the writing wagon, whether I did it on purpose or not, I didn’t have the motivation to write anything. As always, the same conflict I have to deal with when in the future I would look back and realized the empty spaces in between this post and the last. It will rip me in some small parts that I didn’t write to record small things in our boring life for the kids to read.

But here are little things I can remember thus far…

1. Spring break almost ends for the kids. They spent a lot of time playing games on their Nintendo Switches. Of course, they had time limit but I still feel that their brains were wired to game addiction by now. Mr. O just bought each of them a new game, of which I did not agree or approve. Apparently, I was outvoted. These days, they are obsessed with Animal Crossing and Pokemon.

They still had to fulfill their share of completed math and language arts assignments that I assigned them to do before they could pick up their games. There were a few days they struggled to meet their end of the bargain and game time wad reduced to zero. This mama is fast and furious with her ground rules!

2. We didn’t do much hiking as I hoped or planned. There are many trails I wanted to discover, particularly at this time of the year when wild flowers are in full blooms. Somehow our schedules didn’t line up one way or another and by the time we wanted to walk, the weather did not cooperate; it’s starting to get quite toasty in the Valley! Mr. O took the boys out for basketball at the park a few times this week, but again, the scorching heat didn’t let them stay too long.

3. Yesterday Peanut had a meltdown and as he walked up to his room at my instruction, he turned around and said that he wanted to pack his bag and get away from here as far as possible. Hahahaha, the little guy thought that saying such thing would alarm me, but I asked him to find the answers to my posting of two questions. One, where will he sleep at night fall, and two, where will he get food when he is hungry. I asked him that once he find the answers to these two fundamental questions regarding the basic human needs then he can freely pack his bags and go. Ten minutes later he showed up in the kitchen, looking sheepishly remorseful, and apologized for saying the stupidest thing. We had a conversation about choosing the right words to come out of our mouth because words cannot be taken back once they are spoken. Later on in the afternoon, we had a conversation at lunch and he said it was a stupid mistake thinking of leaving when I cooked such a great meal for him to enjoy. Also, ten minutes before giving me the compliment, he wanted to be a vegan but then later decided that my chicken kabob was too good to switch his diet preference so he was back to being a meat-eater.

4. We have had quite a few round of conversations with PP about him heading towards puberty. He has been curious about the imminent physical changed in the body and anxious about starting a new social network in middle school. That gave us plenty of topics to discuss at meal times. We talk to them like they are young adults, not children, and this level of playing field makes it easier to freely discuss touchy and thorny topics, even though Mr. O and I still have to choose appropriate verbiage to answer their questions.

PP is such a charming young man, and in small ways, has a peculiarity that might put him as a target of bullying. We are worried that his sensitive soul will be broken and crushed in middle school, well, at least his first year of it. Yet, we are confident that he will build a strong set of qualities and characters afterward once he finds ways to deal with the inevitable challenges of middle school life.

5. Mr. O is officially promoted but he is not too happy about the transition because he has to part ways with his department, which he led a robust team of 28 individuals. He made the official announcement to the team a few days ago and they were not happy to see him go either. They have mutual appreciation for each other, and I am proud of him for being such an incredible leader.

He is also being sought after for a few exciting opportunities to further advance his career. One of these opportunities will put him at a top executive level but this one also put a wedge between us because we do not meet each other eye-to-eye with what we consider as priorities. We have had a few discussions, and most came at an impasse. It’s like both of us are at opposite direction meeting each other at the threshold and one has to be willing to take step forward so that both can walk together at the same direction. That person is more likely to be me but I still want to have a stronghold on my stance for now.

6. On a more personal news, I have applied and been accepted to be a mentor for a program that helps low-income and under-represented high school students in their preparation for college admission. I signed up to take on only two students so that I can provide individualized advising for each. The program will find the matches for me once they go through applications from the students. It will be via Zoom or Google Meet, which is convenient mostly for me since I can work my schedule around taking care of my children first.

I have two more slots left reserving for friends’s children (which I help for free) or take on fee-based clients if they are referred to me by friends.

7. I am also planning a virtual writing workshop this summer for my friends’ children. It came up in our chatroom last week or so as we were talking about the middle schoolers and their insecurities and they need mentors who are not part of their families. Somehow one topic led to another and now I volunteered to do a four-week writing workshop focusing on narrative writing.

It’s been over ten years since the last time I taught middle schoolers but am taking this on quite seriously and professionally. I need a little boost of confidence because this is a tough crowd to please. Unlike the group of high school seniors I helped with college essays, the middle schoolers are shy and unpredictable with their moods and attitudes. I have been reading up on the psychology of early teenage phases just to freshen up my preparation for teaching, albeit vis Zoom. I would do much better teaching in person with middle schoolers! Oh well, this is going to be a pilot for consequential workshops if I pass this first round.

8. Ohhh, Mr. O and I have been vaccinated with the one-shot Jassen Covid vaccine on Tuesday. We drove two hours to Orange County to get the vaccines from a pharmacist who has extra doses for us. It was quick and painless, and we both do not have any side effects. We still maintain our social distancing and mask etiquette as long as the pandemic continues though. That’s a must.

Mom is coming to visit us in May. I think now that we are all vaccinated, it is safe for her to visit us and the boys. They miss her!

9. We found a car that we like but still have not made the big purchase. Today, Mr. O negotiated the price but it didn’t come to a fruition. We might have to wait for a few more weeks to reassess our budget. But definitely we need to get a new car before Mom’s visit.

So these are the things that have been happening the ways our lives are these days…