comrades

Big brother fell down on the floor and hurt his knee, the little brother came to the rescue and told big brother, don’t worry Noah, I got ya! He lent his shoulder for the big brother to hold on to as they walked to the car.

But…

15 minutes before the incident, they were playing so rough with each other.

My hyperactive boys…

-/-

Funny thing I should mention before I forgot.

Went to the bank to set up a remittance account to send money to my Mom. The bank teller was trying to be nice and courteous. She asked me if I did not have work on that day. I told her that I am a staying home mom, and she said this…

Oh wow, that’s so nice, you must have a lot of free time on your hands!

I was not sure how to rebut, and just smiled then told her that I have two demanding and hyperactive boys.

What I should have told her was that most of my time were splendidly spent doing yoga, sitting at Starbucks for hours drinking coffee, shopping for clothes, shoes and bags, and then having body and facial massages, while my maid does cleaning, laundry, cooking, dropping off and picking up the kids as well as the husband, homeschooling them, and any other miscellaneous things needed to raise two boys.

If only I could dream of such life!

đau mắt

Nguyên cả tuần nay hai con mắt bị đau. Mình viết tin thông báo thì nhỏ Linh phán một câu là vì mình coi nhiều phim hành động XXX quá. Trời ơi cưng ơi, tui mà coi phim đó thì đau háng chứ đau mắt là gì. Thà đau háng hơn là đau mắt nha!

Mắt đau là vì có một tối nằm coi phim HQ gần tới 2h sáng, tự nhiên ngủ một giấc sáng mở mắt không được. Đau âm ỉ luôn. Cũng cái tội coi phim ban đêm. Đau mắt nên bị cấm đủ thứ, không được dùng điện thoại hay đọc tin tức từ đó. Bỏ luôn không vào laptop không được ngồi chỉnh sửa hình. Nghỉ đuợc một tuần bây giờ mắt đở hơn rồi.

-/-

Ngày mai là ngày vui vì có các chị em tụ họp ở nhà chị D — Chị H từ Dallas, chị V từ OC, chị Q từ SD, và Trân sẽ bay qua từ Boston. Trời ơi…chị em quen biết nhau hơn mười năm bây giờ mới được tụ họp hội nghị mấy bà mẹ trẻ như vầy. Tiếc là chị Chi từ OH, chị TK từ NC, và chị Tú từ FL không qua được. Hội Diên Hồng có hơn 10 bà mẹ tư vấn với nhau đủ thứ chuyện trên đời. Nhờ các chị em mà mình qua khỏi bao nhiêu khủng hoảng. 😀

-/-

Mẹ đi Việt Nam chơi. Bây giờ có iPhone cầm theo hể chổ nào có wi-fi là gọi facetime mỗi ngày. Hôm kia gọi từ trên xe bus đang đi từ Đà Lạt về lại Bà Rịa thì gọi xong đưa phone cho một cô kia hỏi mình có nhớ cổ không. Trời ơi 27 năm rồi không gặp làm sao mà nhớ mà mình cũng ừ ừ, nhìn mặt thấy quen quen, trao qua đổi lại hai ba câu xong cười trừ.

Mấy cô mấy bác trên xe bus cũng xúm lại cái phone coi mặt mình với hai thằng con, còn lao xao hỏi, ủa tụi nó lai hả? lai gì? trắng hay đen? Ủa chồng đâu cho cô cho bác coi mặt với? Ủa, người Xô Ma Li là người gì? Châu Phi hả? Ủa nó đen lắm hả? Ủa mà sao lấy chồng đen? Mà sao không lấy chồng Việt Nam, không thích Việt Nam hả? rồi nhìn mặt thằng Peanut khen nó đẹp trai rồi có bác kia nó ủa mà sao thằng anh nó nhìn đen quá vậy. Người Việt Nam ở đó vẫn còn ôm khái niệm là lai mà trắng là đẹp, còn lai mà đen thì…

Nói vậy chứ mình cũng chả quan tâm, họ tò mò nói qua miệng vậy thôi, không ác ý.

Mẹ về đi chơi đủ mọi nơi. Còn khoẻ mà đi lội núi làm thiện nguyện rồi tham quan núi rừng là vui rồi. Mới gởi về cho Mẹ một số tiền để đàu giếng mới vì cái giếng ở nhà đã cạn nguồn nước.

Thứ hai tuần sau Mẹ với Ý Út đi Hà Nội bằng xe bus. Đi tới 20 ngày.

nhật kí ngày làm biếng

Hôm nay bị fitbit chửi là đồ làm biếng. Nó gửi bao nhiêu tin nhắn rủ rê mình cho nó thêm steps, rồi rủ rê đi trail này nọ…mà mình nằm ì trên sofa ôm hai thằng con, lúc tỉnh lúc ngủ, mặc kệ nó coi TV lòi mắt.

Không có ông chồng ở nhà cũng không có hứng thú dắt hai thằng nhỏ ra ngoài. Trời thì lúc nắng lúc mưa khó đoán nên viện cớ ở nhà cho rồi đi chi cho mệt.

Từ sáng tới giờ, gần 8h tối, mà chỉ có 2300 bước đi. Cũng chả thèm leo lên treadmill làm mẹ gì. Đã mang tiếng làm biếng thì chơi luôn.

Sau ba ngày liền ăn hết nồi bún riêu chay thì chắc là sẽ cai bún riêu một thời gian. Ngán rồi!

field of yellow flowers

Finally, I got my share of a cliché by having a picture taken in a field of yellow flowers. Cliché, I know, but I really wanted to do it.

Photo credit: Mr. O, taken last week while we climbed the ridge. 😀

I told him he had to do it, I twisted his arm, set the camera on aperture priority, instructed him about the aiming angles, and had him snap some photos for me. Crazy wife!

My skin is not as youthful as it looks. I did some skin retouching by blending skin color to even out the tone, and left the texture as it is with all the aging flaws. Now that I am 40, I sometimes regret that I did not take a good care of my skin when I was younger. I did not neglect it, but neither did I pay more attention than it desperately needed. Most of my skincare products are from drugstores, and I use Olay moisturizer since I was 18. I have large pores, and super dry flaky skin, with acne scars scattered all over the cheeks; it’s a challenge to wear make up and I don’t have the skills in cosmetic art either.

Last week I went into Sephora and asked a consultant to teach me how to draw my waning and uneven eye brows; she taught me a few tricks but somehow I looked awkward and not myself so I end up leaving it with all the flaws it has. But before I walked out I purchased an eye brow pencil and a brush. Hmm, I wonder when I will use them.

Alright, that’s it for this installment of being a self-critic. I was talking about the field of yellow flowers…and digressed!