Điều chỉnh giờ đi ngủ

Chiều nay ăn cơm đúng giờ rồi dọn dẹp rửa chén bát, quét sàn lau sàn nhà thì vừa đúng 7:30 chiều. Ông đại gia nói tuần này phải điều chỉnh lại giờ giấc nên tối nay 8:30 đã lùa gà vô chuồng. Không biết mai mốt hai thằng đậu lớn rồi phải tham gia những câu lạc bộ học sinh thì giờ giấc sẽ thay đổi ra sao. Mình thì mình thích lên giường sớm và tập tụi nhỏ ngủ sớm lắm. Cứ đợi tới chừng đó thì tính chuyện thay đổi giờ giấc ngủ sau.

Sáng nay trường của thằng đậu anh tổ chức ngày orientation (không biết tiếng Việt dùng từ nào cho đúng) cho tân binh học sinh lớp sáu. Mình mua cho ổng hai bộ đồ đồng phục cho môn thể dục thể thao và thêm mấy cái áo có tên trường nữa mai mốt đến ngày hội ngày lễ thì ổng có để mặc vui với bạn bè.

Sau khi kí nhận giấy tờ thì nó được nhận thời khoá biểu có tên thầy cô giáo và số phòng lớp học. Ba mẹ con đi tham quan một vòng để cho ổng biết từng tiết học và từ lớp nào chạy qua lớp nào. Coi như nó biết sơ bản đồ của những dãy lớp học rồi. Bây giờ chỉ chờ thứ tư tuần sau ngày khai giảng để ổng thực tập thôi.

Hôm qua trong phòng mấy bà tám chị H để hình bento box chị làm cho đứa con gái đem theo ăn trưa. Thế là chị em bàn tán về những ngày sắp tới khi đám F4 trở lại trường thì phòng tám vui nhộn với các mẹ chia sẽ hình ảnh bento box của các em. Mình còn rảnh hơn chút là tối qua nằm mà đi dạo mấy trang web về bento box tìm hình ảnh và món mới để lên lịch trình thực đơn món ăn trưa mình nấu cho hai thằng đậu đem theo.

Lúc trưa này mình cũng hâm hâm hai thằng con là năm nay hai đứa học hai trường lại khác giờ nên mẹ không có nhiều thời gian buổi sáng nấu món trưa cho con. Vì thế mẹ nấu gì thì con ăn nấy. Nếu con chê không ăn hết và phạm lỗi ba lần mẹ sẽ nghỉ việc làm cơm trưa cho con. Lúc đó con phải ăn trưa ở trường và con biết rằng giờ ăn chỉ có 30 phút mà thôi. Đứng xếp hàng để mua đồ ăn cũng hết 15-20 phút rồi thì con sẽ bị đói.

Hai ông nghe vậy cũng dạ dạ vâng vâng con hiểu rồi mẹ ạ. Mình trấn an hai ổng là mình sẽ tìm món ngon dễ ăn làm cho hai ổng mà không bị bạn nhìn chê cười. Bàn tán xong ba mẹ con vô cái phòng pantry lục tìm lại hai cái bento box mà hai năm trước mình dùng cho hai thằng con. Năm nay khỏi mua cái mới.

Thứ Tư tuần sau khu học chính của thành phố khai giảng năm học và cho học sinh trở lại lịch học bình thường tuy phải cần màn khẩu trang. Mình cũng đang lo ngại về biến chủng Delta quá nên cho dù biết con mình phải vào học một ngày 6 tiếng đồng hồ mình chỉ mong sau nó sẽ tự biết nhận thức và ráng bảo vệ cá nhân. Nghe đâu bên tiểu bang Florida trẻ em bị nhiễm bịnh Covid rất nhiều và cũng nhiều em tử vong nên làm mình càng phát hoảng khi cho con đi học trở lại. Hai đứa chưa đến tuổi nên chưa được chích ngừa. Mong là sau khi thằng đậu anh sang 12 tuổi vào tháng 9 sẽ được chích.

Chuẩn bị tâm lý cho con trai

Để củng cố tinh thần sau khi bị khủng hoảng ngày hôm qua thì hôm nay mình thăm dò tinh thần của thằng con trai. Lúc mình lái xe chở nó với thằng em đi đến chổ dịch vụ xe mướn (đại gia phải trả xe) mình hỏi nó — nè con, con trả lời thật tình cho mẹ biết là con nghĩ sao về chuyện tuần sau nhập học và con vào trường mới. Con dùng ba tính từ (adjective) để nói lên xảm xúc của con cho mẹ nghe đi.

Thế là thằng con nhập hồn được dịp nói nên đại tràng như vầy, với ba tính từ nha.

Thứ nhất là con phấn khởi (excited) vì sau khi học tại nhà trong mùa dịch thì năm nay con được vào trường ngồi bàn ngồi ghế ngồi chung với bạn đồng lứa và được gặp cô thầy giáo.

Thứ hai là con lo lắng (worried) vì con sợ lầm lỗi bởi tội nói nhiều của con. Con sợ làm ba mẹ thất vọng và sợ con không tìm được bạn hợp tính. Con cũng lo là mấy ngày đầu con không rành sơ đồ (map) của trường mà đi lộn rồi vào lớp trễ. Con sợ làm mất đi hình tượng ban đầu (first impression) với cô thầy giáo mới.

Thứ ba là con hơi bối rối (confused — không biết tiếng Việt dịch ra sao nên để bối rối) vì con nghĩ con đủ tự tin về sức học của mình nhưng con không biết cái hội chứng dễ bị phân tâm không chú ý (ADHD) của con sẽ ảnh hưởng đến kết quả học hay làm bài kiểm tra ra sao. Con bối rối về điều này và con cũng muốn khắc phục (overcome) nó.

Thế là qua cuộc dò hỏi phỏng vấn thì con mình thổ lộ tâm tình vậy đó. Mình hỏi thêm là vì đâu mà con tự tin về sức học của con.

Nó trả lời là sự tự tin của nó cũng vì mình ủng hộ và yểm trợ nó khi nó cần giúp làm bài hay mình hay chia sẽ những bí kiếp học sao cho hiệu quả hơn. Rồi mình hỏi ngược lại là có lúc mẹ la con lớn tiếng vậy con có giận hay oán hờn không thì nó nói là lúc mình la nó thì nó có buồn có giận nhưng sau đó có thời gian suy nghĩ lại thì thấy mẹ vì muốn nó tốt nên mới la nhưng mà muốn mẹ bớt la lại chút khi nó trưởng thành sau 12 tuổi.

Ôi trời ơi, mình bị nhắc khéo nha chị em. Con người ta sắp thành đàn ông con trai rồi nên muốn mẹ la ít lại. Mẹ nó nghe con thổ lộ xong cũng có tự nhận sai và quyết tâm sửa chữa bản thân để cùng con tiến về phía trước.

Mà coi như sau cuộc phỏng vấn không sắp đặc trước kiểu này cũng làm cho mình thấy an tâm vì con mình coi nhố nhăn hậu đậu vậy mà cũng biết suy nghĩ tâm tuý và biết nhận thức bản thân và ưu điểm với khuyết điểm. Mình thấy con mình đủ hành trang để bước vào trang sách mới của quá trình biến chuyển từ một bé trai đến một anh thanh niên trong ngày tháng tới.

Mình nói rồi, mình bỏ tâm huyết ra để dạy dỗ chồng tương lai cho con gái nhà người ta đó. Mai mốt đứa con gái nào làm dâu mình là sướng vì mình sẽ cố gắng dạy con mình biết làm một người đàn ông tâm lý. Mà con gái phải ráng chịu cái tánh hậu đậu quên trước quên sau của thằng con mình nha.

Xong chuyện thằng anh thì viết chuyện thằng em.

Hôm nay nó có hẹn gặp bác sĩ để khám mà không phải khám bệnh. Đã đến định kì khám tim mạch vì biến chứng Kawasaki nó bị vào năm 2015. Lần cuối đưa nó đi siêu âm là năm 2017 và lần này phải hẹn gắp bác sĩ của nó trước khi cô viết giấy giới thiệu (referral) đến bác sĩ chuyên về tim mạch.

Đại gia đưa nó đi xong về nói với mình là em ơi thằng con em tiếu lâm lắm. Nó vô nói với bác sĩ của nó là ở nhà nó ăn nhiều nhất, và nó ăn rau cải cũng nhiều nhất. Trong khi đó thì sự thật khác hẳn nhá. Dạo này ổng làm biếng ăn, mà ăn thì lâu, rồi lại không ăn rau cải nhiều cho lắm.

Hôm nay cân nặng có 59 pounds và chiều cao 4’7 với đôi chân và tay dài thòng như nhành cây khô. Bác sĩ khuyên cho nó ăn thêm đạm và sữa để ổng có thêm chút thịt. Thế là mình phải mua thêm da ua rồi mấy loại cheese cho ổng ăn thêm bữa.

À, hôm nay quà sinh nhật của ổng đã về tới. Tuần trước hỏi sinh nhật thì con muốn gì. Ổng nói là muốn low-key nên không muốn bánh sinh nhật không muốn thổi nến. Hôm sinh nhật chỉ muốn đại gia chở đi tiệm kem gần nhà để mua kem. Còn quà thì ổng xin mua một chiếc ván trược skateboard với bộ bảo hộ đầu gối và khuỷ tay an toàn. Mình mua luôn cho ổng cái nón bảo hiểm mới cho trọn bộ từ đầu tới chân.

Đợi đi Vegas xong mình mới mua từ Amazon để khỏi chen chút ra tiệm vì dịch lại bùng phát. Hôm nay cả ngày ổng trong ngóng đứng lên đứng xuống không yên. Cứ chút chút lại ra ngõ trước đứng canh. Khi thấy xe nào có chữ Prime của hãng Amazon đi ngang ổng cứ nhảy lên nhảy xuống rồi bị thất vọng khi anh tài xế không ngừng giao hàng.

Nhưng lúc 3:30h chiều thì quà về tới là ổng mở ra ngay. Còn đòi tập trược ván từ cầu thang xuống nhà dưới. Mình đang làm việc mà nghe hai ông con bàn bạc chuyện mạo hiểm vậy nên giằng giọng nói một câu là — con à, mẹ biết con đang phấn khởi vui sướng khi nhận được cái ván trược này. Nhưng mẹ muốn nhắc con là đang mùa dịch Covid nên mẹ thật sự ngại đưa con vào bịnh viện nếu không may một trong hai đứa bị gãy tay hay đập đầu cần cấp cứu. Vì dịch bùng phát nên họ không muốn có thêm bệnh nhân vào đâu con. Hãy thận trong đó!

Mình nói tâm lý vậy nên hai ông con chỉ lăn cái ván trược trong phòng khách, nơi mà mình vẫn chưa mua bàn mua ghế trang trí vì muốn để cái khoảng trống đó cho hai thằng đậu làm sân chơi.

Hôm nay mình nhận được thông tin là chương trình giúp mấy em học sinh năm 4 trung học đã tìm được một em học sinh cho mình. Mình chỉ biết tên, giới tính em ấy và đang học trường nào. Sau khi chương trình xác nhận lý lịch của mình (background check) mới đưa cho mình đầy đủ thông tin để mình bắt đầu hướng dẫn giúp em ấy viết bài văn cá nhân để xin vào đại học.

Xem như mình sẽ bận thêm nữa trong những tuần sắp tới với hai ba việc chung việc riêng.

Tâm tình

Ôi, hôm nay mình mở lại phòng phát thanh tiếng Việt nhá. lâu rồi không viết tiếng Việt chắc là cũng bị viết sai lỗi chính tả nhiều lắm đây.

Chuyện muốn kể hôm nay là mình với đại gia thử để hai thằng con ở nhà rồi hai vợ chồng chạy đi chợ. Thằng đậu anh sắp 12 tuổi rồi, trên pháp lý là đủ tuổi để tự ở nhà một mình. Xong mình nói hai anh em nó là trời nóng quá (đến tận 102F!) nên mẹ để hai đứa ở nhà cho cha đưa mẹ đi chợ để hai đứa không phải ngồi ngoài xe khi trời nóng hầm.

Mình để lại cái phone của mình cho tụi nó có gì thì gọi cho đại gia. Ông chồng mình gắn cái Nest camera vô để trên bệ lò sưởi trong phòng khách để canh chừng hai thằng con qua hệ thống video từ cái điện thoại.

Mình đi chợ mà cũng lo lắng nên chạy như vịt. Vào chợ là phát hoạ ra đường nào ngõ nào có đồ mình cần rồi cứ cắm đầu đẩu xe tay vớt đồ cho vào trong xe. Ba mươi phút sau thì mình ra khỏi chợ có đại gia đúng chờ rồi hai đứa chạy một mạch về nhà.

Hai thằng con cho ý kiến là ở nhà một mình không có ba mẹ cũng không tồi lắm, cũng không có cảm giác lo lắng sợ sệt như tụi nó nghĩ.

Thế là cũng có một trãi nghiệm lần đầu tiên bỏ con ở nhà mà không có người lớn trông coi.

Sau bốn ngày ăn nghiêng ngủ ngã ở Vegas thì hôm nay hai thằng con và đại gia mong được ăn món thường dân của bếp Bà Năm. Lúc sáng chưa đi chợ nên cơm trưa là tủ lạnh còn gì nấu đó. Còn buổi chiều vì có đi chợ nên mình hầm một con gà cho món mì trứng. Ba cha con hì hụp húp nước lèo nhai mì còn mình ăn một tô rau kale với parsley và cá mòi như hôm qua vì phải giảm ăn bớt tinh bột và thịt mỡ.

Hôm nay đứng với chạy suốt ngày không có thời gian ngồi xuống ngoại trừ lúc ăn. Thời gian còn lại là dọn dẹp nấu nướng xen kẽ với giờ dạy hai thằng con làm bài mùa hè. Hai thằng đi chơi có mấy ngày mà hôm nay đã ngao ngán làm bài tạp ở nhà. Thằng đậu anh thì nghe lời không than vãn gì nhiều còn thằng em bố láo muốn đá đít ổng gì đâu. Ổng nhăn nhó rồi đưa ra bao nhiêu lý do — nào là đau bụng đau răng đau hàm đau đầu gối. Chán ổng gì đâu!

Sáng nay mình bị hơi bị tensed vì nghĩ đến chuyện thằng đậu anh sắp vào trung học. Mình thấy con mình hậu đậu mà rụt rè quá so với bạn cùng lứa. Ổng cứ quên trước quên sau và bị hội chứng phân tâm không chú ý. Sợ là ổng vô lớp sáu học mấy lớp là mấy thầy cô rồi chuyển giờ chạy từ lớp này qua lớp kia không kịp. Ổng cũng có cái tánh bừa bãi đồ đạc không ngăn nắp nên sợ mất bài mất vở.

Nói chung là sáng nay mình bị chút khủng hoảng nên chạy vào phòng tám tâm sự và được chị em cho lời khuyên nhủ rồi mình thấy an tâm hơn. Lời khuyên chung là cứ để nó tự mắc lỗi làm sai rồi học cách tự điều chỉnh tự nhận thức. Chứ mình cứ nanh nách nó mãi thì nó không có đủ sự tự tin. Chị H nói một câu là mình thả con chứ không quăng. Cứ để cho nó đến mình tìm lời khuyên và mình làm bến cho nó biết tìm đâu để về khi cần mình.

Và thế là mình thấy thanh thản hơn sau khi chia sẻ tâm tình.