Featured

Announcement!

I cannot believe I will do this. But it happened.

I closed the blog and put it on private for these past two days because PP somehow googled his full name and found an image of his baby picture that led him to my blog. Then he told Mr. O about it so I was in trouble for two whole days. I had to ask and wait for google to take down the image in its cache since I deleted the link and everything. It took google 24 hours for the request to take effect. Anyway, I have to start a new blog soon and will do further writing without their photos.

I know not many readers are left following this blog but I respect those who continues to read and I will continue to write.

I will close this blog in about a week and put it in private to preserve over 10 years of writing without deleting anything and still keep my promise to the kids and Mr. O. Perhaps I will transfer some of the writing, sans kids’ photos, over to the new blog for those who want to go back and read. But that will take some times to complete. It’s a big project.

Once I have sometimes to get a new blog this weekend, still using WordPress though, then I will post the link up here.

Thank you!

Chó với mèo

Hai thằng đậu dạo này như chó với mèo, cứ nạnh nhau rồi cắn xé nhau rồi khóc than giận hờn làm mình mệt óc quá. Lúc chiều tụi nó cãi nhau xém đến đánh nhau nên mình mệt quá bế tắt đâm ra phản ứng kịch tính mình chạy vô phòng để quần áo ngồi khóc vái trời vái phật nước mắt nước mũi chảy tùm lum thấy ghê. Hai ông con vô an ũi rồi hứa đủ thứ rồi hai đứa tự ôm nhau nói mẹ mẹ coi nè tụi con thương nhau ôm nhau nè không đánh nhau nữa rồi xoay qua nói em thương anh rồi thằng anh cũng trả lại là anh thương em. Cái này có phải là thương nhau lắm cắn nhau đau không hả? Mình đang khóc nước mắt ràng rụa thì phải nhịn cười khi thấy cảnh đó mà không dám cười. Bây giờ viết lại mới cười đây!

Hôm qua lên kế hoạch vậy mà hôm nay chỉ làm được một việc lớn là dắt hai thằng đi hai cái chợ mua đồ ăn rồi về chứ cũng không có đi xuống ăn taco ở tiệm mới khai trương. Mà khoảng chiều dắt tụi nó đi thư viện và ra sân cỏ cho nó chơi đá banh với nhau thì hai anh em cũng sung độ lắm.

Đại gia đang ngồi trên chuyến bay Qatar Airline chắc cũng được nữa đường từ Dallas đến Doha. Chuyến bay dài 14 tiếng đồng hồ nghe thôi mà mình còn sợ nói chi là phải bay với nó. Mới coi lại bản đồ bay thì vừa bay vào không phận của Bỉ/Pháp bên Âu Châu. Coi như là qua khỏi Đại Tây Dương là khoẻ rồi.

Bây giờ mình đang ngồi phòng khác ôm mền ôm gối ngồi coi Netflix với chương trình Queer Eye ở Nhật.

Ngày mai mời cô bạn người Nhật và hai đứa con (đứa lớn là bạn lớp 4 của thằng đậu anh) qua nhà để mình dạy cho đứa em gái làm bánh cupcake. Nói là dạy cho vui chứ thật ra cũng mua cái hộp bột người ta pha trộn sẳn ở Trader Joe’s cho nó làm dễ hơn.

Vậy nhen, viết nhiêu thôi.

Lên kế hoạch

Mình đã bắt đầu lãng quên cái vụ viết mỗi ngày rồi nha. Thôi cũng ráng ráng viết cụi viết gà để trở lại thời kỳ hoàng kim của blogging viết thường xuyên.

Cả ngày hôm nay đại gia phải chuẩn bị cho chuyến bay đi Nairobi ngày mai nên sau khi đi ăn sáng và chạy cào TJMaxx mua mấy thứ cần thiết rồi về nhà ở luôn suốt. Dự định là ra ngoài biển đi bộ rồi cho tụi nhỏ chơi đá banh mà rồi cũng không có làm hai điều đó.

Ngày mai chỉ có ba mẹ con thui thủi với nhau. Mình cũng chưa biết kế hoạch sẽ làm gì. Mà ngày mai phải đi chợ và dọn rữa nhà tắm và giặt hai rổ đồ dơ.

À, tụi nhỏ muốn ăn taco ở cái tiệm taco mới khai trương ngay dưới khu chung cư mình ở. Người ta để bản quảng cáo mấy tháng nay mà đến giờ mới mở cửa. Mình là dân khoái ăn taco nên chắc là phải kiềm chế cái miệng lại và cái thân tròn trịa của mình không bị phát phì. Dạo này mình cũng phì quá. Chắc tại theo năm tháng xuân xanh thân thể nó cũng cuốn theo chiều gió.

Coi như là cũng có kế hoạch đó chớ.

Kết một tuần

Ngày hôm nay mấy bà mẹ bỉm sữa được thảnh than hai tiếng đồng hồ không con cái quấy rối để ăn uống vui chơi với nhau tại buổi Baby Shower của bạn E. Lâu lắm rồi mới có được một buổi nói cười thoải mái như vậy. Nhóm mình năm người thân với nhau vì có con học chung khối lớp hai. Cô người Thổ Nhĩ Kì, Cô Hàn Quốc, và mình có con học chung lớp. Con của hai cô người Nhật và cô Da Trắng thì học khác lớp. Hôm nay đứng chụp hình thì năm mẹ bỉm sữa chụp chung vui quá. Chắc là phải tổ chức những buổi cà phê hay đi uống trà thường xuyên hơn quá. Tháng Hai năm sau thì cô Hàn Quốc trở về nước nên sẽ mất đi một thành viên.

Chiều về đại gia lấy xe đi bác sĩ và cắt tóc nên mình oải quá chỉ đi bộ xuống bên khu thương xá kế bên có tiệm pizza kiểu gourmet (mà hơi mắc) mà tụi nhỏ thích mua cho nó một cái cho buổi ăn chiều. Mình khoẻ khỏi phải nấu một buổi.

Thôi đi ngủ!

Lụi

Hừ hừ.

Hôm nay tới phiên mình nằm lì trên giường. Nằm được chút xíu buổi sáng thôi chứ xế chút phải bò ra để chăm lo cho hai thằng đậu tiếp. Tụi nó được nghỉ thêm một ngày.

Sau gần hai ngày ru rú trong nhà thì lúc trưa ba mẹ con đi bộ qua văn phòng khám nhi đồng để cho bác sĩ cắt chỉ cái cằm của thằng đậu anh.

Chuyện nó bị té rách cằm bị đưa vô phòng cấp cứu may bốn mũi mình chưa kể há.

Hôm thứ tư tuần trước sau giờ học nó chạy nhảy ở công viên chơi với bạn. Ổng chạy nhanh quá vấp té đập cằm xuống nền xi măng máu văng tung toé ổng khóc la than thở quá trời. Mình lấy cái áo len để cầm máu cho ổng rồi đưa ổng đi cấp cứu. Cô bạn người Thổ Nhĩ Kì cũng vội vã leo lên xe ngồi giúp ổng cầm máu còn mình phải vững tay lái xe.

Trước khi đi mình gọi cho đại gia nên nhờ cô phụ tá trong sở làm chở đi đến gặp mình. Giữa đường đại gia thấy xe mình nên leo lên xe. Cũng may có cô bạn vào chung nên lúc mình và đại gia vào trong phòng khám thì cô giúp mình trong nom thằng đậu em.

Thế là một ngày trước sinh nhật 43 của mình thì ổng cho mình vào phòng cấp cứu ngồi đếm ruồi hết hơn 3h đồng hồ. Và mất đi $200 tiền co-pay!

Đó là sự kiện nổi bật nhất của tuần trước, chứ không phải là sinh nhật hay là ngày Halloween của mình.

Bác sĩ trong phòng cấp cứu vá da ổng cũng hiền lắm nên vết may cũng hiền và da níu cũng không tệ.

Thế là một ngày lụi lụi trong nhà chỉ có vài phút đi ra ngoài nắm nắng nắng thôi.

May quá, ngày mai là thứ Sáu. Mai mình đi dự buổi baby shower cho cô bạn E. Cô ấy mang thai lần hai thằng con đầu lòng là bạn cốt chí của thằng đậu em nên hai bà mẹ cũng trở thành bạn với nhau luôn.

Thôi đến giờ ngủ rồi nè.

ổ bịnh

Không biết là ai lây vi khuẩn mà hai thằng đậu đều bị bệnh. Tối qua thằng em sốt tới hơn 100F rồi chiều nay thằng anh sốt cũng 99.9F rồi oai mữa hai ba lần. Hai ông được ở nhà nên thích thú. Một ngày ba mẹ con ru rú trong nhà không đi đâu. Mình lo hầu hai ông nên cũng sanh bịnh. Lúc trưa mệt quá năn nỉ hai thằng chui vô giường nằm với mình. Mình lờ mờ nữa tỉnh nữa ngủ, thằng đậu em đem cái máy vi tính vô chung chơi game. Mình mệt quá nên cũng để cho nó chơi thả ga. Thằng anh phát sốt nằm rên hừ hự đòi mẹ nắm tay nắm chân tình cảm miên mang.

Tối qua mình hầm một nồi xương gà trong nồi Instant Pot để qua đêm đến sáng có nước súp gà nấu nồi cháo gạo rang cho hai đứa. Chiều mình dùng luôn nước súp nấu mì ramen ăn với ức gà luộc cho có một bữa. Nói là ăn chứ chỉ có mình với đại gia ăn thôi còn hai thằng con thì húp cháo.

Ngày mai cho tụi nó nghỉ thêm một ngày nữa. Mình cũng có thêm thời gian nghỉ ngơi hồi phục sức khoẻ luôn.