Small thing that I miss

I bought a pair of high-quality booties at a consignment boutique store yesterday. They are brown in color, with the cuff high up above the ankle, and have about 1.5-inch heels.

I wore them for the first time this morning. And I realized how much I miss hearing the sound of my heels tapping against the pavement, giving that clack-clack rhythm that reminded me of those olden days of my professional life.

These days I run errands and after the boys in my beat-up walking shoes. I give up fancy outfits for comfort.

And these small things I do miss.

Làm hay không làm

Mình đang lưỡng lự nhiều thứ về Tết năm nay.

Thứ nhất là có bên gói vài cái bánh tét chuối và bánh ít hay không?

Thứ hai là có nên chạy lên Quận Cam ăn Tết hay không?

Thứ Ba là có nên tổ chức cái tiệc nho nhỏ với mấy bà mẹ trong nhóm hay không?

Chuyện làm bánh trái mình lười là một, mà không có thời gian là hai, và làm ra không ai ăn là ba.

Đang suy nghĩ…

Boring happiness

I had a follow-up appointment with my doctor this morning. In past appointments I had had with her, she always seemed in a rush. This is her own practice, and she is a one-woman show with one medical assistant, so she had no time to have a little chat with me.

Last time I was there she had an overbooked schedule, and her assistant was running late, thus, I had to wait more than half past the scheduled time to be seen, and then she rushed me out right away to make room for the next patient.

This time I was the first on her schedule and somehow she has a new assistant to handle the front desk as well as doing vitals. So everything went smoothly for my appointment this morning.

While I was lying down on my back with my legs opened for her to collect sample of my cervix, my doctor was asking about my winter holidays and the kids. I was taken aback because it was the first time she was asking about family-related questions and making an attempt at building personal rapport.

She just saved herself with one retaining client, because I have been contemplating about changing my primary care physician due to the nature of how her office operated and managed that I observed in my past visits.

Anyway, I told her that our lives are very uneventful, and quite boring, but we are happy. So I called it boring happiness.

She said she liked that term, boring happiness.

Later on, after I was back to fully clothed, she came back in and had a chat with me. She showed me photos of her grandchildren, and shared stories of her family Christmas celebration.

She even asked to see photos of my kids. And I obliged; I pulled out my phone to showed the photos we took on New Year Day. She said Peanut does look like me and both boys are handsome.

When we finished, she bid me good bye with a few messages about the lab results coming back in a week or so, and if it is positive we will talk about the next steps of treatment.

She smiled at me and then said, keep that boring happiness going!

chuyện cái hạch

Tụi nhỏ trở lại trường thì mình mừng.

Mừng thầm thôi, nhưng cũng phải nói với tụi nó là mình nhớ nó khi nó đi học.

Sáng nay phải đưa thằng đậu anh đi khám tai mũi họng tại bịnh viện nhi đồng ở thành phố. Nó bị chứng sưng cái hạch adenoid (mới google tiếng Việt là hạch hạnh nhân) trong vòm họng. Năm ngoái lúc còn ở trên Bắc Cali cũng có dắt nó đi chụp quang tuyến mà bác sĩ nói là hạch nó không bị sưng to cho lắm nên không cần làm phẩu thuật. Mấy tháng nay nó bị ngứa cổ họng và tai, và thở có lúc cũng khó khăn nên mình dắt nó đi gặp chuyên gia.

Mình yên tâ, một cái là bịnh viện nhi đồng của thành phố có chuyên gia chỉ điều trị cho nhi đồng mà thôi nên họ rất am hiểu. Như sáng nay đi gặp bác sĩ, ông nói thời buổi này không cần chụp quang tuyến nữa mà bịnh viện mới cập nhật dụng cụ mới là máy camera đưa vào mũi của thằng đậu để quay lại chặng đường từ đầu mũi vô sâu tới hàm họng của nó. Mình ngồi đó coi trên màn hình và bác sĩ dẫn trình tường tận mọi ngõ ngách trong đó.

Bác sĩ nói thường cái adenoid nó sẽ xẹp dần theo năm tháng tụi nhóc phát triển, và khi vào tuổi teen thì sẽ xẹp hết. Tuy nhiên, cái hạch của thằng đậu nhà mình nó không xẹp đi mà còn phình ra nên ảnh hưởng tới khí quản và cách nó thở.

Sáu tháng nữa sẽ tái khám, nếu hạch không xẹp hay giảm cở kích thì mình phải đưa nó đi giải phẩu để bác sĩ cắt đi cái hạch đó.

Nó nghe cái vụ phải bị gây mê nên nó sợ.

-/-

Đại gia đã rời Tallinn, và mới vừa bay tới Copenhagan, Đan Mạch để đợi chuyến bay kế tiếp đi Zurich, Thụy Sĩ.

Ổng nói ổng không thích Estonia cho lắm.

 

bị cồn đè

Hôm qua trong cuộc hẹn với bạn bè thì mình uống một lon bia Sapporo của cô người Nhật đem đến. Lúc uống thì ngon lắm, mà bia nhẹ nên khi vui cứ cụng người này tới người kia rồi ực hết nguyên lon. Chỉ có một lon đó thôi, tưởng là không bị gì.

Ahhhh, sáng thức dậy với cơn đau đầu từ trái qua phải, từ trước ra sau. Cha mẹ ơi, đau đến nổi hai con mắt cũng bị ảnh hưởng mở không ra. Lúc đầu tưởng là vì tối qua mình thức khuya, sau suy nghĩ lại mới nhớ mình đã uống cồn.

Già rồi há, đến nổi uống một lon bia cũng bị nó vật mình đến vã người cả ngày. Mà tưởu lượng mình đã kém lắm rồi, chỉ lâu lâu vui vui đi đâu ăn mới dám làm một ly rượu vang, chớ mình không thích bia.

Đúng là bị peer pressure…bạn xúi dại!

Đến 3h chiều hai thằng con đói quá (mình có thức làm bánh crepe với trứng chiên cho nó ăn sáng nha, chớ không bỏ đói con mình nha!) mà mình không nấu nướng gì được nên rủ hai thằng đi ăn phở. Bị hangover mà đi ăn phở thì mình nghĩ cũng đã lắm. Ba mẹ con lái xe qua bên Kearny Mesa ăn ở tiệm phở Duyên Mai.

Mà ăn một tô phở tái sách vô nhưng cái đầu vẫn không giảm đau. Về lại nhà mình nấu một nồi trà gừng với húng lũi uống hết cũng không giảm.

Đau quá rồi, hết cách, chịu thua, nên mình đi tìm Tylenol uống hai viên thì bớt bớt nhưng mắt vẫn đau. Ngủ được một chút thì tới 3h sáng mình thức tiếp và tìm uống thêm hai viên nữa.

Lần sau có bị đau đầu thì chắc là phải uống thuốc liền thôi chớ dạo này mấy loại trà uống bao nhiêu cũng không đủ lượng để dằn cái đau đầu xuống.

Mà ủa, dạo này mình than thở cái vụ già hơi nhiều à nha!

Thôi, mai mốt mình có gặp bạn bè nào thì xin cho mình kiếu vụ uống bia rượu nha. Mình phải mạnh dạn đển bạn bè không xúi dại từ đây. 😀

-/-
Đại gia nhà mình đã tới thành phố Tallinn của nước Estonia. Trời lạnh quá mà ông chồng mình không đem theo đủ áo len.