lại bị mất ngủ

Ngày nào mình được nằm xuống sô-pha và được ngủ vài giấc catnap là ngày đó mình thật là mệt và không chịu nổi. Sáng nay sau khi làm xong bửa sáng, dọn dẹp, mình nằm xuống ghế định là đọc sách chút thôi vậy mà ngủ lúc nào không hay. Cũng may mình có để đồng hồ báo thức giờ nào phải bò dậy làm buổi ăn trưa. Nếu không có tiếng chuông báo hiệu chắc mình làm một giấc dài tới chiều.

Mấy ngày nay không biết bị chứng gì (ngoài bị đau đầu) thì mình không ngủ ngon giấc cho lắm. Cũng như tối hôm qua, mình ngủ một giấc ngắn rồi lúc 2h thức dậy để đi tiểu rồi không ngủ lại được nữa. Mở iPad lên coi mà cái bị mất mạng internet, mình làm biếng xuống nhà reset lại cái modem nên thôi nằm trơ nhìn vào khoảng tối. Nằm trên giường mà đầu óc như bị ám ảnh bởi một vấn đề gì đó. Mình không dám động đậy nhiều sợ làm phiền ông chồng đang say ngủ. Chắc là cũng đến hơn 3h rưỡi mình mới ngủ lại. Cũng may ông chồng cho mình nướng tới 7h rưỡi mới khều mình thức sau khi ổng đã thức từ sáng sớm tập thể dục xong rồi mới trở lại phòng.


Chiều hôm qua lúc 3h trưa ông O làm việc mệt óc quá nên bước ra khỏi văn phòng ổng hô hào, em ơi em mình đi bộ một vòng. Hai thằng đậu không chịu đi, xong mình gườm nó, nói là tụi con đang trong thời gian chuộc lỗi đó, ráng mà nghe lời. Hai ông con hùng hực phì phò nhăn nhó mặt mài nhưng cũng chạy đi lấy giầy và nón bảo hộ mang vào vì muốn dùng scooter.

Trời nắng ấm 70 độ lúc 3h trưa, ra khỏi nhà mình bấm cái exercise function của Fitbit rồi bắt đầu tản bộ. Hai thằng đậu chạy xe scooter phía trước, mình và đại gia tàn tàn theo sao. Đi vậy mà cũng gần một dặm chỉ vòng qua vài block khu xóm nhà mình. Mà khu nhà mình vắng người, ít thấy hàng xóm đi bộ ra ngoài. Mà có rất nhiều nhà đã trang trí và gắng những chuỗi đèn giánh sinh trước nhà rồi. Nhà anh hàng xóm cũng đã có; buổi tối nhìn ra ngoài phía trước thấy đèn màu xanh màu đỏ chóp chóp.

Lúc chiều nắng còn vàng mình kêu thằng đậu em ra sân sau mình chụp hình vì bộ đồ bảnh bao nó diện lên ngày hôm qua. Khi nào rảnh sẽ bỏ lên khoe cái tướng mình dây chân dài của ổng.

chuộc lỗi

Mấy ngày nay trời lạnh.

Sáng sớm đại gia phải mở hệ thống máy sưởi lên hâm hâm nóng tầng trên để hai thằng con sáng thức không bị lạnh. Cả nhà ai cũng phải mặc quần dài và áo len cho buổi sáng. Mà sáng nay mình thức sớm, mới 6:30h đã lò mò khỏi giường để làm kịp buổi ăn sáng cho đại gia kịp ăn trước buổi họp lúc 8h.

Bước xuống tầng dưới vẫn còn tối đen vì cửa sổ chưa mở ra. Mình đi một vòng lật mấy nép gỗ ngang cửa sổ, ánh nắng sáng tươi rói tràn vào nhà. Sân trước có bụi hoa giấy màu đỏ hồng vẫy vẫy như đón chào chủ nhà của nó. Anh hàng xóm trước nhà của mình cũng thức vào giờ này, cửa ga-ra nhà ảnh cũng đã mở toang, và anh ta đang cầm ly cà phê trong tay đi vòng vòng xem xét hai chiếc xe ô tô đậu ở ngoài. Ảnh mặt quần đùi, áo thung, không có thêm áo ấm. Những người to con như anh hàng xóm người Mỹ da trắng này có đủ da đủ thịt để đứng trong cái lạnh buổi sáng 40 độ mà vẫn hiêng ngang như vậy.

Vòng quanh nhà trước xong mình đi vào nhà bếp mở toang các cửa sổ với rèm vải. Sân sau cũng có nắng tràn đầy thanh thoát. Mấy cây cọ cây chuối được nắng thương nên thẫm màu xanh lá. Mà sáng nay lũ quạ đen sao không thấy tụ tập trên đỉnh cây cọ cao nhất sânn vườn nhà mình? Chắc là nhiệt độ còn lạnh để chúng chui ra khỏi ổ.

Mình châm ngòi mở hai cái bếp hâm hai cái chảo gang cho nóng. Rồi vào trong pantry đem bột đem đường ra trộn với sữa trứng để làm bánh pancakes cho đại gia. Tối hôm qua thủ thỉ nói em ơi sáng mai làm cho anh vài cái bánh pancakes có chuối chín và vài cái có blueberries. Mình hỏi lại, anh có muốn em làm compote táo không, thì đại gia nói thôi, chỉ chuối với blueberries là được rồi.

Bây giờ đã là 11:15 a.m., mình chuẩn bị làm bữa trưa cho hai thằng đậu và cha của nó. Chẳng lẽ bây giờ mình đang tập thể dục buổi sáng nhưng phải nghỉ thêm một bữa vì phải ngồi giúp thằng đậu em viết bài về những con cáo sống vùng Bắc cực. Nó viết cũng hay lắm, chỉ mỗi tội là sap chép quá nhiều từ Google nên mình bắt nó viết lại theo tóm tắc ý chính. Có vậy mà hai mẹ con cũng dằn co cả buổi mới thỏa thuận được cách giải quyết. Lúc mình chuẩn bị đứng lên vào bếp thì thằng đậu anh lọ mọ tới nhờ hỏi mình dạy lại cho nó cách toán chia kiểu dài (long division). Thế là mình đem cái bảng ra rồi bắt ổng ngồi xuống mình chỉ dạy lại vài cơ bản cho ổng hiểu. Ngày mai ổng học phép chia thập phân nên hôm nay cô giáo bắt ôn lại phép chia cơ bản số nguyên trước.

— đi làm bữa ăn trưa cái đã rồi sẽ quay lại tiếp —

— đã làm bữa trưa xong và trở lại viết tiếp —

Lúc mình đang loay hoay làm làm bánh pancakes thì thằng đậu em chạy xuống muốn ôm mình như thường lệ. Hôm nay con người ta ăn mặc bảnh bao lắm, quần jeans skinny áo sơ mi cộc tay màu mỡ gà vàng vàng. Trước khi ôm mình ổng còn đứng giang hai cánh tay hỏi mẹ thấy hôm nay con mặc đồ có đẹp trai không mẹ? Mình hỏi, ủa sao hôm nay con lên đồ đẹp trai vậy? Nó trả lời rằng vì hôm qua làm lỗi bị mẹ giận nên hôm nay con muốn chỉnh sửa bản thân để chuộc lại lỗi lầm. Còn nói thêm là vì thấy mình thích và vui khi tụi nó diện đồ bảnh trai nên hôm nay muốn mẹ vui trở lại.

Thằng em thì thế, còn thằng anh chuộc lỗi bằng cách vừa xuống lầu là vào bếp mở máy rữa chén rồi xấp xếp đem chén dĩa ra bỏ lên tủ để máy có chổ trống cho mẹ bỏ chén dơ vào. Lúc làm xong thì nói với mình là, mẹ, hôm nay con sẽ bắt đầu bài tập sớm và sẽ xung phong xin cô giáo thêm bài làm ở nhà. Thế là sau khi ăn sáng xong hai ông con nhào vào bài tập cô giáo nạp lên website tối hôm qua bắt đầu một ngày chính chắn hơn, biết tự lập hơn khỏi cần mẹ nhắc nhở.

Phải chi ngày nào tụi nó cũng biết điều như vầy thì mình cũng bớt nhức đầu và bực bội. 😀

À, tối qua bị chứng đau đầu hạnh hạ nên không ngủ được. Tới gần 3h sáng mới chợp mắt, mà đến hơn 5h thì đại gia đã rục rịch thức rồi nằm đọc tin tức. Mình xoay qua thấy ổng thức mình cũng thức luôn. Hai vợ chồng nằm nói chuyện tây chuyện tàu chuyện việt nam chuyện con cái cũng hơn cả tiếng đồng hồ cho đến 6:30h sáng mình ra khỏi giường.

Chiều nay chưa biết nấu gì. Chắc là sẽ làm cơm gà Hải Nam vì trong tủ lạnh có nguyên con gà mua ở Trader’s Joe hôm Chủ Nhật.

Party like it’s almost…2021?

We went into San Diego on Saturday. It was not planned but we had a rental car and it was convenient to travel more than 20 miles with it, which my car cannot do. And the reason we got a rental was because our car needed more repairs. We dropped it off at the service center on Friday and picked up on Sunday. That was another $750 out of our pocket.

Anyway, with a rental car I asked Mr. O to take me to Nijiya Market in Kearny Mesa to haul a few more bottles of their in-house organic soy sauce. I also picked up 10 packs of fresh ramen for PP. He loves Japanese ramen. Then we stopped by my favorite Laos and Thai restaurant to order three take-out portions of papaya salad. This is the only place that makes Laos style papaya salad to my liking. The person who pounded my salad was that big-smile grandma who often came out from the kitchen to wave at me. And knowing the owners also help because she usually catered to my special request and gave me generous portions. I am drooling at the thought of smelling that pungent and spicy padek sauce and the crunchy shredded papaya strands. Yum! I already went through one portion. Mr. O teased me at how I ration my consumption of papaya salad. He said that if I want more he can rent a car again and we go into town next week to pick up some more.

We also drove by the ocean around UCSD campus with the intention to walk around. It turned out the holiday weekend called for big crowds at the beach and that squashed our plan. We try to stay away from Covid petri dish and take extra cautions. Large crowds scare the heck out of me. And I think people are having shutdown fatigue because they came out in full force, filling up seats at outdoors restaurant space but in close cluster. I don’t think that is safe enough for me to participate. So, no can do!

Today is the end of November. How did that happen? How are we getting to the end of 2020 this quick? One more month and then we roll into 2021. When I was in my teen listening to Prince’s 1999, the thought of living in the 2000s and beyond seemed so far fetched and surreal. But here we are, getting ready to flip the last page on the calendar for 2021.

It is surreal, indeed.

Mr. O is super busy with his work. Today he had a series of back-to-back meeting from 8 a.m. until 1 p.m. with a short break in between to return the rental car. Then he resumed another series from 2 p.m. until 5:30 p.m. then spent three more hours to make up the work writing policies and procedures. I get stressed out listening to his conversations with clients, colleagues, and his superiors. So many problems and concerns arose that required his expertise to provide solutions. He ended his work day looking drained and emaciated, with and emptied tank of energy. But tonight he reassured me that it’s due to the nature of work cycle and the end-of-the-year period is the hard hit crunch time. I just need to provide healthy meals and remind him to keep up with five-minute exercise routine in between meetings.

The boys were off today so we sent them to their rooms early, around 7 p.m. when both made undesirable choices. I think the week of free will and free choices got them off track and unprepared for going back to a full learning routine today. Anyway, their privileges are off for a week.

Tomorrow I am going to start my daily writing for December. A friend asked me to write more in Vietnamese, which I realized I have not done much recently so I guess I have a goal to achieve and accomplish for December. Yay to having goals!

P.S. The bottle of Moscato is still uncorked. No frivolous adult activities happened as a catalyst of our drunken stupor. Perhaps, drunken stupor will take place in 2021. I keep my options opened. *wink*