Bạn đời, 49t

Sinh nhật của đại gia năm nào cũng nằm trong ngày lễ Tổng Thống nên được ăn theo nghỉ ba ngày đi long nhong.

Năm nay đại gia muốn đi gặp người quen trong gia đình nên lái xe cũng gần 2 tiếng lên Inglewood. Người bà con cũng là chủ nhà hàng nên lúc trưa đại gia được đãi ăn thoả thích ăn mấy món của tuổi thời xuân xanh.

Cái ngày mà mình gặp đại gia là một ngày trước khi ổng tròn 33t. Thế mà giờ đã qua 16 cái xuân xanh. Còn một năm nữa thôi ổng đã bước vào thập niên của tuổi đời mới — ngũ tuần.

Lời bài hát là — sáu mươi năm cuộc đời — lúc trước thấy tuổi 60 nó vời vợi mà giờ thì cũng không bao xa. Lúc trưa đang lái xe thì trên đài radio phát ra bài nhạc của Elton John, Tiny Dancer, đại gia mới nói là lần đầu tiên ổng nghe bài đó lúc 7 tuổi, là năm 1977. Mình vọt miệng nói anh ơi lúc đó em còn mang tả và ôm vú mẹ chưa tròn một tuổi. Thế mà thời cuộc đẩy đưa một người bên lục địa kia một người bên lục địa này và gặp nhau ở một lục địa khác. Cái gọi là toàn cầu hoá cũng làm tình yêu nó ghép lại từ hai khoảng trời khác nhau rất mênh mông vậy mà cũng sống với nhau gần 16 năm rồi.

Năm nay thấy đại gia có chút già đi hẳn. Như là tóc càng thưa màu càng bạc và nếp nhăn chân gà nó đọng lại ở mí mắt nhiều hơn năm ngoái năm kia.

Mà mình thấy mình với ổng hai đứa còn trẻ trâu lắm nha. Vẫn yêu đời yêu người yêu cuộc sống và vẫn lạc quan về những ngày ở phía trước.

Thôi cứ trẻ trâu hoài vậy cho khoẻ. Đến 50 hay 60 vẫn còn sức sống và nhiệt huyết cho chuyện tương lai.

Advertisements

một ngày nắng sau hai ba ngày mưa

Một ngày sau mưa trời trở lại với nắng. Cả nhà kéo ra Mission Bay đi bộ 2 dặm đường. Mình có cái thú khám phá thiên nhiên và thích những nơi trời mở rộng như vầy nên mục đích là tuần nào cũng phải đi một chổ. Dọn về đây cũng gần hai tháng mà hôm nay là lần đầu tiên đến đây. Hai thằng đậu được thẳng chân chạy scooter lượn tới lượn lui thích thú.

Đi xong hai dặm thấy trời vẫn còn đẹp nên mình rủ đại gia đi tới thánh đường Công Giáo đầu tiên được thành lập từ thời mà tiểu bang Cali chưa được thành lập. Mình cũng có thêm cái sở thích lạ là hay tìm những nơi mang tính rất lịch sử cổ xưa vầy để tìm hiểu. Thường thì chổ này phải mua vé vô cửa mà hôm nay mình hên đi gặp ngày người ta mở cửa cho vào tham quan miễn phí.


Hai thằng đậu được đi ra ngoài chạy nhảy. Mình thích đưa hai đứa đi đây đi đó cho tụi nó học hỏi và có tầm nhìn dài rộng hơn về cuộc sống.

Mình chụp hình lại đây, mai mốt ai ghé thăm San Diego mà cũng có sở thích chung thì có thể có chổ đến tham quan.

Thánh đường này rất nhỏ, khá giản dị chứ không tráng lệ như những thánh đường xây thời bây giờ. Mà mình lại thích cái giản dị đơn sơ như vầy. Tên của thánh đường là Mission Basilica San Diego de Alcalá, thuộc dòng thánh Franciscan. Lúc đó vùng này là thuộc địa của Tây Ban Nha nhưng thổ dân của địa phương đã an cư lập nghiệp bao nhiêu đời rồi.

Từ ngoài nhìn vào. Kiểu cách giống như các thánh đường ở Tây Ban Nha. 

Thánh đường chính vẫn mở cửa cho giáo dân đến làm lễ mỗi buổi chiều lúc 5h.

Hình nhiều quá, vì thấy vào đây chổ nào cũng có nét đẹp riêng nên mình chụp quá trời. Thôi ráng coi hình dùm nha.

Continue reading “một ngày nắng sau hai ba ngày mưa”

mùa hoa mưa

Ở đây, mùa này có hoa táo dại nở đầy cả vòm cây. Trời mưa xuống, cánh hoa rụng tả tơi. Trưa hôm qua lúc đứng trước lớp chờ thằng đậu em mình thấy hoa lững lơ đọng lại trên mặt nước ở cái trũng đất quanh gốc cây nên chụp lại để nhìn cho đẹp.

Mấy cánh hoa nhìn tinh khiết quá.

Mưa năm nay chắc đủ giúp Cali bớt hạn hán phần nào.

Hôm nay hai thằng đậu được nghỉ lễ đến thứ Ba tuần sau đi học lại. Ba mẹ con thanh thản ở nhà giặt quần áo, hút bụi, rồi tụi nó tự chơi với nhau rồi đánh nhau rồi hoà nhau.

Buổi trưa trưa ba mẹ con mới ra khỏi nhà rồi chạy đi vô Wholefoods mua một con gà ngon chất hết hơn $21 đồng. Loại gà organic mà nuôi thả chuồng cho nó đi dạo thảo nguyên nên mới mắc vậy. Mua thêm hai lạng xương gà, một củ cải trắng nhỏ, vài củ hành hương, một chút gừng về chiều bắt nồi nước lên nấu phở gà. Chiều về đại gia ngồi ăn tô phở mà khen ngon nói là lần này sao nó ngon lạ lạ và hỏi mình coi có bỏ thêm gia vì gì mới vô không. Mà ngon thiệt. Chắc tại con gà không bị tiêm thuốc rồi được nuôi tốt nên thịt ra săn chắc như gà đi bộ của người mình.

đêm lãng mạn…hơi lãng nhách

Cái này kể lại thì nó hơi dài…ai rảnh nhắc ghế ngồi uống cà phê uống trà đọc cho qua ngày.

Có những sự kiện nó xảy ra khá là trùng hợp mà mình không sắp xếp trước. Như là ngày hôm qua, mình đã do dự là không biết có nên đi chợ bày ra nấu ăn chiều hay không vì hôm nào hai thằng nhỏ phải học bài để hôm sau làm bài kiểm tra thì mình phải ngồi hả hai hay ba tiếng đồng hồ giúp hai thằng con luyện bài vở. Cho nên biết trước buổi chiều không thảnh thơi thời gian nên nhắn tin cho đại gia nói anh ơi chiều nay mình gọi đồ ăn đem về nhà ăn sớm rồi giúp tụi nhỏ ôn bài. Đại gia đi làm đi hợp cả ngày nên tới trưa mới trả lời là tuỳ em ý sao anh theo đó. Lúc đang nhắn tin nhau thì đại gia nói bên quản lý chung cư mới gửi email nói là chiều nay phải sửa ống nước nên khu của mình sẽ bị tắt nước tới chiều. Tới chiều mà cũng không biết là đến bao giờ.

Thấy chưa, mình như có linh cảm có chuyện tương tự vậy sẽ xảy ra. Không có nước thì làm sao nấu nướng bữa chiều, nên quyết định của mình đưa ra sao nó hợp tình thế quá. Rước tụi nhỏ đi học về thì lo cho nó học bài. Ngồi cả hai tiếng đồng hồ giúp thằng PP học toán mà mình cũng khổ sở không kém.

Thằng này đang bị cú sốc lớn với việc hội nhập vào môi trường mới và chương trình học cũng khá gây cấn hơn so với trường ở trên SF. Cô giáo lớp nó cũng khó hơn cô giáo cũ, kiểu như cách “no non-sense” và “high expectation” cho đám học sinh 23 đứa trong lớp. Mà khổ cô giáo quá, gặp ngay cái ông con của mình tánh tình sôi nổi, tay chân chụp giật và đít ngồi không yên.

Đi học một tuần mà cô giáo nhắn tin hết ba ngày về hạnh kiểm xấu của ổng trong lớp. Như là ba tuần trước ổng đi hack máy tính của bạn rồi vào đó vô thay đổi tên họ và avatar của bạn. Cái vế này làm cô giáo khổ sở rồi cấm ổng dùng máy tính ở lớp đến hết tháng hai. Về nhà mình cũng lên lịch cấm ổng dùng máy hay đòi hỏi những thứ gì ổng muốn đến một tháng. Mà mấy tuần vừa qua ổng không học kịp theo chương trình toán ở trường này nên ông con của mình đã bị rớt hai bài kiểm tra toán. Hôm nay ổng làm thêm một bài kiểm tra toán nữa nên mình đang run run không biết hôm nay ổng làm bài ra sao đây.

Còn ông em cũng làm mình khổ sở theo cách khác, là sáng mình đưa ổng đi học thì ổng bỏ chạy không muốn vào lớp. Lúc đứng xếp hàng chờ cô giáo ra đón thì ổng chạy ra cổng trường chứ không chịu đi với cô. Đầu tuần này ổng còn chạy vào văn phòng chính muốn tìm cô hiệu trưởng xin cô bỏ tên ổng ra danh sách học sinh để ổng không cần đi học nữa. Có một chú là trợ lý hiệu trưởng ra quỳ gối để ngồi giáp mặt cùng mặt ổng rồi lắng nghe ổng kể lể chuyện khổ sở đầy kịch tính. Chú trợ lý tinh tế giúp ổng bớt khóc bớt rầu rồi dắt ổng vô lớp. Chiều đó về nhà mình với đại gia tác chiến tâm lý với ổng, có chút hù doạ có chút năn nỉ và cũng có chút dạy dỗ cặn kẽ với ổng. Nói chung là bây giờ ổng vẫn còn làm mình khổ sợ mỗi buổi sáng đưa ổng vào lớp.

Ủa, mà nãy giờ chuyển hệ xa xôi quá…đang nói chuyện chiều hôm qua với vụ bị cắt nước trong chưng cư. Nhưng coi như cũng tóm tắt chuyện hai thằng đậu vậy vậy vậy…

À, thì chiều hôm qua sau khi lo cho hai ông con xong thì đại gia đi làm về. Nhưng cũng chưa có nước. Thế là phải đi ăn. Hai thằng con đòi đi ăn nhà hàng sang sang vì muốn đại gia đãi mình ăn đồ ngon cho ngày lễ Valentine’s. Thế là cả nhà chui vô xe rồi đi khoảng 3 blocks và cũng mất hết 25 phút mới tới nơi vì trời mưa ngay giờ cao điểm rồi cái đường lớn nhà mình nó đóng lại.

Nhà hàng này là do một chú đầu bếp nổi tiếng mở cửa và điều hành và tiền túi của mình nó cũng có một quãng đi theo sau một buổi tối rất lãng mạn.

(Cái chuyện lãng nhách thì mình sẽ viết tiếp phía sau)

Mình hay đi qua đi lại cái nhà hàng này mà chưa dám vào vì lý do là mình hơi keo chuyện chi tiền cho mấy cái nhà hàng sang mà món nào cũng có chút xíu không đủ nhét kẻ răng. 😀 Nhưng mình lại thích cách trang trí của nhà hàng này từ bên ngoài. Những chậu đựng cây kiểng bằng đất clay là làm mình cũng siêu lòng rồi còn thêm những khung nến được trưng bày rồi trời mưa rơi lả tả trong lúc chiều tà tà hoàng hôn vừa hết thì khung cảnh nó lãng mạn làm sao!

Vẫn còn lãng mạn há…

Bên trong thì nội thấy cũng rất tinh tế nhưng không sến. Mình thích những kiểu đèn treo trên trần nhà cũng cao và thoáng. Ánh sáng mờ mờ ảo ảo…khung cảnh dành cho những đôi cặp kè, còn mình và đại gia cặp kè với hai thằng đậu.

Còn chuyện lãng nhách là đại gia ăn đồ ăn ngon quá, rồi ăn nhanh quá, rồi ăn nhiều quá, nên bị ứ bụng đau bụng ăn không tiêu. Bước ra khỏi nhà hàng thì ổng bắc đầu rên rỉ đau đớn mít ướt ghê gớm. Trời thì mưa, mà xe thì đậu valet mà đợi có chút xíu thấy ổng như đang sống trong tận thế. Thế là phải chạy đi CVS mua cho ổng thuốc rồi gum rồi chai ginger ale để ổng giải toả nỗi đau từ lúc lãng mạn chuyển sang lãng nhách vậy.

Về đến nhà thì nước đã có lại, mà chỉ có nước lạnh chứ không có nóng. Trời ơi…mà ống nước người ta vừa sửa xong nên nước phun ra toàn màu nâu nâu không dùng được. Bên quản lý người ta xin lỗi quá trời, nói là mấy chú nhân công đang làm việc và chắc tới khoảng 11h đêm mới có nước lại bình thường.

Không có nước tắm rửa phải làm sao? Thế là đi đặc khách sạn một đêm thôi. Tìm hoài mới được một chổ gần nhà vì sáng phải đưa tụi nhỏ đi học nên sợ đi xa sáng sẽ bị kẹt xe.

Sáng nay lúc 6h 30 phút mình thức dậy với cảnh nhìn ra biển từ tầng 10. Mới sáng mà trời âm u mưa rả rít. Cả ngày hôm nay lại mưa!

P.S. Mới nhận được tin từ ban quản lí là hôm nay họ phải cắt nước thêm vài tiếng nữa vì ống nước vẫn còn bị rỉ. Mèn, đúng là cuộc sống chung cư thì dễ bị khó khăn kiểu này.

Chiều nay khỏi nấu nữa, vậy ăn gì  đây ta?

Lộc xuân

Chị Q và mình ở gần nhau vậy mà chưa hẹn nhau gặp mặt cho đến thứ Sáu tuần rồi. Mình lái xe cách nhà năm phút đến chổ chị làm rồi hai chị em đi bộ qua bên khu thực phẩm của trường ĐH mua đồ ăn trưa. Ngồi ở sân nắng ấm, hai chị em nói chuyện với nhau. Ăn xong nói xong thì thả bộ một vòng lớn cho tiêu cơm.

Chị tặng cho mình một loạ hoa tulip màu đỏ. Lâu lắm rồi chưa ai tặng hoa cho mình cả.