Unplugged 

I have not used my phone for any other purposes than to communicate with O while he is away. The boys kept me busy, which is an understatement, and I found myself unplugged from emails and the blog for days. 

With O being away on business trip, I have no choice but to be on a vigilant shift of parenting the boys. Peanut has become a riot and he likes to quickly run away from my grasp whenever possible, like it is a game, which leaves me stressed out when we are out and about. The other day when I picked up PP at school and before I could have a minute to chat with the teacher, Peanut slipped his hand from mine and started playing hide and seek along the corridor of the preschool corner. I frantically ran after him checking every nook and finally one of the teachers found him in her classroom. He came out holding her hand with a mouth-widen grin knowing he was in trouble but trying to mollify the situation with his charms. 

Then tonight he refused to go to bed by making up things. At first he called out, water please, Mẹ! I gave him a few sips of water. Not even five minutes later, Mẹ, stinky poop, Mẹ! And then he filled up the toilet with his business. I washed him again, put him back to bed, and before I could even pick up a glass of water to drink in the kitchen, he called out again, Mẹ I pee Mẹ, peeeeee! I went to his room and there it was — a puddle of his urine on the floor. He even had the audacity to look at me, eyes widen and proud, and pointed out the fact that he did not pee on the bed. I washed and gave him a new set of PJ but before long, he did it again — same tricks, same kind of calling me to his attention, same grin on his face with a pride attached just because he left the bed un-soiled. I was reaching my threshold of patience at this point so before I gave him a new set of PJ, I grabbed a night diaper and that was final, no more washing and changing. Yet, he still shouted out loud that he’d peed and pooped, opened his door and ran to my room. I said to him, dude, you have a diaper on so feel free to pee and poop in it. He dropped his shoulders, crestfallen, with a dip in ughh as to express disappointment then slowly tread back to his room, climbed on the bed and gave me a final, goodnight, Mẹ! that bounced off from the walls and to my room. Five minutes later I heard him snoring off and to dreamland. When I checked on him, he had the blanket rolled into a ball, with his snuggy inside, and pushed to a corner of the bed. As for him, he curled his body with chest down and butt sticking up on the other end of the bed. 

While Peanut was causing the commotion, PP was disturbed because he was trying to sleep in his room. He complained a few times then I heard him said, Mr. Khalam, please stop, I need sleep and good dreams. 

Ahhh, the joy and exhaustion of parenting, both come as a duo that defines life’s most important experience. I am exhausted at the end of the day; this statement is like a broken record, but how else can I describe my energy right now. I sometimes wish that I could look and be like June Cleaver from Leave it to Beaver. She was a stay home mom but was so poised and polished at any given time. Why can’t all stay home mom be like that?  I probably am not a true stay home mom. :) 

I apologize for the lack of responses to your comments. I promise to do so when I hop on my laptop tomorrow. Right now, I also need sleep and some good dreams myself. 

They liked to put on O’s clothes and acted like him, imitating his walk and talk. 





The soul of olden Vietnamese songs

Whenever I sing or listen to olden Vietnamese songs, PP comes by and inquires if the singer was crying, because to his non-Vietnamese ears, the Vietnamese tunes I love leave a trail of sorrow that is of equavilence of one’s weeping heart. 

This passage has somewhat put PP’s observation in perspective. I have a similar thought about the soul of these tunes but could not articulate this thought until I read these lines. 



The voice of Thái Thanh, despairing and tender, soared through the speakers, mourning love’s end. The songs we Vietnamese loved were about farewell and separation, spiraling sadness, rainy nights, and solitary souls. Even before the calamity of country lost, sorrow was deeply carved and deeply felt in Vietnam’s soul. A strange grief had long ago roped itself around the country’s neck, leaving deep, inedible marks on its flesh. 

The Lotus And The Storm, a novel by Lan Cao. 

Linh tinh đầu Tháng 3

Chưa trọn hưởng hết tháng Hai thì nó trôi qua vùn vụt. Rồi ngoảnh đầu lên thì tháng Ba đã bước qua rồi. 

Đầu tháng Ba kỷ niệm 12 năm quen biết yêu thương với O. Cuối tháng Ba kỷ niệm 25 năm định cư ở Mỹ. Thời gian là kẻ trộm tuổi xuân, nhưng thay thế là những kỉ niệm cũng đáng giá hơn tiền bạc. 

Cuối tháng Ba thì sẽ có thêm hai đứa cháu gái để nựng. Mong chị em dâu mình mẹ tròn con vuông. 

Đang đọc hai cuốn sách, kiểu không hẹn mà gặp vì hai cuốn có chung một đề tài. Đọc Một Quãng Xuân Thì của cô Như Hoa Ấu Tím và The Lotus and The Storm của cô Lan Cao. Như là một ngẫu nhiên, cả hai nói về cái thời khắc đau khổ của lịch sữ Việt Nam và những biến động trước và sau năm 1975. Hai cuốn này chắc chị Tám và chị Hồng Nhiên nếu đọc sẽ thấy hình ảnh mình trong đó, tuổi xuân của hai chị trong đó và những đau đớn của tâm hồn ở trong đó. Em đọc mà đã khóc một vài lần, nhất là đọc những câu chuyện của cô Như Hoa Ấu Tím. 

Tự nhiên thấy mình may mắn vì biết đọc cả hai thứ tiếng để am hiểu tâm hồn của những người đã trãi qua những thảm khốc của cuộc sống như thế nào và thấy mình đúng là một cây cầu của hai thế hệ vì mình nằm trọn trong cái thế hệ mình tự cho là “một rưỡi.” 

Hôm nay O lại đi công tác xa. Lái xe cả ngày để đến vùng Upper Peninsula của bang Michigan. O đi cả hai tuần nên trong vòng nữa tháng tới chỉ thấy mặt O vào hai ngày cuối tuần. Lúc nãy O cho coi cảnh vật xung quanh của khách sạn, nói đúng hơn là một motel chứ cũng chưa là khách sạn, toàn một màu băng giá vì nằm ngay bờ của Lake Superior, cái hồ nước thiên nhiên lớn nhất ở Bắc Mỹ mà người mình thường gọi là Biển Hồ. O nói mùa đông ở đó rất êm đềm nhưng tẻ lạnh quạnh hiu vì ở đó dân số ít mà không phải nằm ngay khu du lịch.  Tạm cho là nơi khỉ ho cò gáy vậy vì đến cả tín hiệu viễn thông cho điện thoại di động cũng không có. Hôm qua phải nấu đồ ăn cho O mang theo, nào là mì xào, bánh mì, với cả ô lasagna. Mấy món này dễ hâm lại dễ ăn và O cũng không cần đi ra ngoài ăn mấy thứ fast-food vì ở vòng đó chỉ có McDonalds mà thôi. Mà O nói thêm là có McDonalds thì nó cũng xa cách 10 dặm lái xe. 

Cái tủ lạnh “gourmet” nhà mình đang bị tửng, hôm lạnh hôm nóng thất thường. Gọi cho một công ty đến sửa mà anh ta nói phải thay luôn cái compressor, giá cũng hơn $1K chưa tính thêm tiền công. Cộng lại hai ba thứ chắc cũng bằng tiền mua một cái tủ lạnh mới nên thôi chắc là mua cho rồi. Chỉ tiếc là cái tủ lạnh hiện tại được hai ông bà đóng nẹp bên ngoài theo kiểu custom-made để hợp nhãn với màu của cái tường và cabinet. Nếu bỏ đi thì uổng quá chừng mấy miếng nẹp gỗ rất đẹp. 

Cũng may là trời lạnh nên mấy hôm nay dùng cái tỉ lạnh thiên nhiên. Để bình sữa ở ngoài garage một đêm sáng hôm sau sữa bị đóng băng một cục như cục đá. 

Mẹ nói hôm nay đừng ghé vì Mẹ làm thêm bánh tét để gửi cho ông anh bên Florida. Mai muốn ghé mà nghe nói là sẽ có 2 tới 4 inch tuyết kiểu sệt sệt nên chắc sẽ rủ hai thằng con ru rú ở nhà tiếp. Có gì ăn nấy vậy thôi!

This is what I found after my kids used the iPad

I give them limited access by putting on guided access code and the camera is one of a few apps they could use. 

These days kids know how to selfie at such young age. 





I have no idea how they come up with this one. It looks like a buttock sticking out. 

Abstract art?



Trying to size up his muscle, digital illusion style. 



Asian giant, PP said. Hmmmm!!!

They do enjoys making these kind of selfies. At least they don’t take themselves seriously.  

blue sky and the sun fool me

Also known as, “it’s midday at 5F but there is a blue sky and the sun is bright and shine!”

…I couldn’t resist the blue sky, and the bright sun.

But they fool me. It’s bitterly bone-chilling cold, with windchill and the “feels like” is about -10F.

Spring will come soon, right?

(I’d like to think so!)