Lại chuyện xui

Nhà có một chiếc xe mà nó cũng đến tuổi trung niên rồi nên mỗi lần chạy nó ra khỏi nhà là lo nó hư giữa đường. Ngày hôm qua thì nỗi sợ đó thành hiện thực. Mà hên là nó hư chết máy ngay sân đậu xe ở trường võ sau khi thằng đậu anh học xong lớp của nó. Lúc đó cũng gần 7h chiều mà ba mẹ con bơ vơ. Gọi hãng AAA vì mình là hội viên của nó nhưng không có anh nào gần chổ mình để ra tay cứu giúp mỹ nhân liền mà phải đợi tới gần 9h tối họ mới tới. Cuối cùng nhờ thầy dạy võ và một phụ huynh của một em học võ khác coi giùm và anh đó đã giúp xe mình nổ lại. Mà xe máy nổ xong nó cũng giực cà tưng cà tưng. Lết nó về tới nhà mừng quá là nó không bị ngủm giữa đường.

Nói chung là cần chia tiền ra mua xe mới rồi. Lại thêm tiền. Má ơi, mình cứ đang đợi tiền dư chút mua cái laptop mới cho mình mà coi như là tiêu tan mộng làm sang rồi đó nha.

Vì xe hư nên mấy ngày kế tiếp ba mẹ con có gì ăn nấy chứ không đi chợ. Cũng may trong tủ lạnh còn vài món, mai chỉ cần lết bộ đi mua thêm trứng gà để làm món ăn sáng cho hai thằng con là được rồi. Coi như là tiết kiệm bất đắt dĩ vậy!

Advertisements

Sân nhà hàng xóm

Mình ganh tị với mấy nhà trong sớm có sân vườn đẹp với cây trái và hoa đẹp. Sân nhà mình cỏ bị cháy và hoa bị tàn rụi vì thiếu nước. Cây cam ở sân sau cũng bị chết khô rồi cho dù mình cố gắng bón phân. Nghe nói là đất ở khu mình ở rất xấu nên khó trồng. Ủa mà sau nhà hàng sớm cây nào cây nấy nó ra trái say mê luôn.

Cây hồng nhà hàng sớm đã có trái chuyển màu. Năm nay chắc làm mặt dày qua đó xin hái vì họ dường như không thu hoạch mà để cho mấy chú sóc aen thôi.

Nhà hàng xóm khác có bụi hoa gì nhìn lạ lắm, như là đuôi chồn, mà đẹp nữa. Ngày nào đi ngang cũng chụp hình lại.

Vụn vặt

Một ngày chủ nhật thật phi thường. À, phải nói lại là mình thật phi thường chứ không ai khác. Phải khoe, phải nâng mình lên chút chút để lấy lại tinh thần chớ.

Nhưng cũng không gì to tát nhưng mình phi thường một ngày chủ nhật đứng trong bếp nấu bao nhiêu món làm bao nhiêu việc để kịp 5h xong chạy đi ăn chiều với nhà bà hàng xóm ở nhà hàng của người Salvadorean (Nam Mỹ). Tuần này đại gia nhà mình được hưởng thụ thức ăn vợ nấu chứ không phải trả tiền cho bồ nấu ăn dở nữa. Mình làm gà kho trứng, cơm chiên thịt bò, sà lách gà (chicken salad) kiểu Tây trộn với cần, hành tím, thì là, nho và mayonaise. Ông đại gia nhà mình thích món này nên lâu lâu làm cho ăn chứ không thường vì có quá nhiều chất béo từ mayo.

Làm xong mấy món đó mình sắp xếp thời gian đi chợ nông phẩm mua trái cây như là nho, táo, mấy loại plum xanh tím mà chín ngọt, rồi đi ngang qua gian hàng của cô người Mường quen thuộc thấy có đủ loại rau Á châu với rau sống mà mình vì tủ lạnh ở nhà nhỏ quá và còn nhiều rau từ tuần trước nên mua hai bó rau muống và một bịch ớt tươi đỏ cay xe xé mắt khi ăn. Rau muống mình cũng xào tỏi cho đại gia đem theo ăn, mà chắc ổng cũng không ăn vò rau muống kì này hơi già và dai. Mình thích ăn vậy còn đại gia răng cỏ yếu chắc là ngặm không nổi.

Trưa về đem bột đem đường ra làm một loạt bánh muffin với chuối và táo. Táo là của bà Pháp cho tuần trước. Nhà bà có cây táo năm nay trái ra rất say bà ăn không hết. Hôm đến chơi nhà bà mình leo thang hái cả rổ cũng hơn 10 lbs mà trái nhỏ nhỏ, giòn, mà chua. Tuần trước mình đứng ăn hết một pound táo giòn với muối ớt Tây Ninh mẹ đem qua cho. (Đang viết tới vụ này mà chảy nước miếng). Ăn xong đã bụng mình đứng gọt vỏ hết số còn lại xong trộn với đường cát, chút nước cốt chanh, bột quế và chút va ni rồi đem ngào rồi dùng chút táo ngào bỏ vô trộn chung bột làm bánh mufin chuối rất ngon.

Táo ngào nà…

Bánh nà…mà mẻ này làm tuần trước.

Sáng nay cũng bỏ vô vali cho đại gia ba cái làm quà ăn vặt.

Vậy là xong hết một ngày quần quật trong bếp và chỉ được ngồi xuống luuc ăn chiều với gia đình bà Pháp. Và ngược lại với ngày hôm qua thì hôm nay mình được lên voi — sau khi làm phụ tá cho cô giáo lớp thằng đậu anh thì mình đi bộ được khoảng 2 dặm xong về nhà phè phởn một mình. Hôm nay cũng có việc để làm mà mệt quá làm biếng một buổi.

Lại chuyện của thu

Ở tiệm Mỹ thì người ta bày bán bí đỏ với hoa cúc,m để đón mùa thu đến, còn tiệm Á người ta bày bán bánh trung thu. Mới 9h sáng mình ghé chợ mua bánh mở với mì trứng, vừa bước vô có một bác gái người Hoa đứng chào hàng mời gọi mình mua một hộp để ăn hay làm quà tặng. Mà người ta bày bán nhiều hiệu nhiều các loại nhân nhiều giá khác nhau nên mình cũng choáng rồi chỉ đi vòng vòng coi thử chứ không mua. Lâu rồi mình không ăn bánh trung thu vì một vài lí do, nhất là an toàn thực phẩm vì mình không biết họ sản xuất từ xứ nào và thứ hai là dường như không còn hảo mật vị bánh này nữa. Thế là mình cũng tiếc tiền nên không mua nữa. Cho nên mình cũng làm cho tụi nhỏ mất gốc không ăn được bánh trung thu.

Mình muốn chụp hình cảnh bày bán bánh trung thu mà bác gái không cho vì tiệm này có để bản cấm chụp hình trong tiệm.

Chớm thu

Cái nóng khắc nghiệt của mùa hè ở cái xứ khô cằn hạn hán thiếu mưa dư nắng cũng dần khép lại. Những buổi sáng của tháng chín trời trong xanh mát lạnh. Lúc đưa hai thằng con đi học chỉ cần khoác thêm cái áo len mặc bên ngoài là đủ ấm và đến 11h sáng thì nắng lên xua tan cái mát lạnh của sương sớm thì không cần áo khoác ở ngoài nữa.

Người ta đã bắt đầu trang trí những biểu hiện của mùa thu ở các chợ. Sáng nay chạy đi TJMaxx đổi đồ rồi đi Trader Joe’s mua thức ăn cho ngày thấy màu vàng và cam tràn ngập các lối đi từ cửa trước tới sân sau. Những trái bí to đủ màu đủ kiểu được đem ra bày bán trong cái thùng giấy to đùng. Rồi họ còn gắn thêm hai anh chị scarecrows đứng canh bí. Đằng trước cổng họ bày bán những chậu hoa cúc và vòng lá làm bằng lá thật chứ không phải nhựa.

Lúc mình đứng chụp hình thì có một bác kia cũng đứng nhìn xem tò mò có phải lá thật hay không rồi hỏi mình có bao giờ thấy lá thu của miền đông bắc nước Mỹ chưa vì bác có đi vùng Bắc của tiểu bang New York và bang Vermont và mùa thu ở đó rất đẹp rất quyến rũ. Mình nói bác ơi con ở đó đến chín năm đó bác và con hiểu bác nói gì vì con cũng hay bị say mê mùa thu lá chuyển màu của vùng đó. Bác nhìn mình chưng hững hỏi lại, con ơi bên đó đẹp vậy sao không ở mà qua đây ở nơi hạn hán khô khan này làm gì vậy con? Bác tiếc là không được đi qua đó mỗi năm ngắm mùa thu thay lá bên đó. Trời ơi tự nhiên mình gặp nhau một cách ngẫu nhiên vậy mà bác dường như cũng là dân hopeless romantic như mình.

Mình nói với bác là bên đây cũng có nhiều chổ đẹp đó bác, đi lên Napa ngắm lá nho chuyển màu cũng vô cùng thú vị. Bác nói ờ con nói cũng đúng, bác cũng thích Napa, bác và ông chồng già của bác (my hold husband) thích đi thử rượu lắm. Thế là hai bác cháu cười với nhau rồi chúc nhau một ngày an lành trước khi mỗi người đi về phía xe của mình sau khi xong phiên chợ của mình.

Những cuộc gặp gở với mẫu đối thoại vu vơ như vầy mình thích lắm vì nó làm mình cảm thấy vui lâng lâng trong lòng, tuy là sẽ không có cơ may gặp lại bác lần nữa.

Sáng nay cô Pháp* và mình đi bộ đến 3 dặm sau khi đưa mấy đứa nhỏ vào lớp. Cô Pháp là bà ngoại của thằng bạn thân của PP, hai gia đình quen biết nhau cũng hai năm. Năm nay mình rảnh thảnh thơi thời gian nên sáng thứ Ba và Năm là hai cô cháu đi vòng cái xóm mình ở. Cô nghỉ hưu sớm hai năm trước để ở nhà chăm lo săn sóc đưa đón ba đứa cháu ngoại nên cũng cô đơn cần người trò chuyện. Mấy tuần nay mình và cô siêng năng đi bộ vì cô muốn mình giúp cô giảm lượng đường và xuốn kí vì căn bệnh tiểu đường. Có mình đi bộ cùng thì cô thấy hăng hái hơn.

*tên cô trong tiếng Anh phát âm như là tên nước Pháp trong tiếng Anh nên mình đặc tên cho cô là Pháp trong blog.