The two-year-old is also growing

Peanut is on his development trajectory but when compared to his brother PP at the same age, he is still lagging a bit behind in language development. PP started talking in full sentences of three to five words by the time he is almost two, and his pronunciation was clear.

Peanut, on the other hand, has phonic difficulties in saying the w, d, l, and s. He also has the tendency to swallow words or abridge the sentence in his own ways. But I think it is normal so I am not concerned.

Lately he has this cute response to my call, whenever I said, Where is my baby? He would answer, Here he is! but in actuality, it sounds like ear-is.

He is the cutest when speaking Vietnamese, too.

I have been teaching him some simple phrases. When he wants something I asked him to say, Mẹ, cho con … or Con cám ơn Mẹ. or Con thương Mẹ.

These phrases ended up sounding like these: Mẹ, cho-onng, , and On on ẹ, and On tuông ẹ.

The only thing that he could say loud and clear is his age, Hai tuổi with the upper lips curls up and his eyes squinted.

And he can sing some simple Vietnamese children songs, all to my delight as a mother.

Last week, PP and I were practicing some Vietnamese before bed. At one point, he said, Mẹ đẹp, when Khalam grows up, I will teach him Vietnamese so we can call you Mẹ đẹp, does that make you happy?

I am, indeed, con trai!

Peanut singing in Vietnamese

Advertisements

9 thoughts on “The two-year-old is also growing

  1. cái tuổi này, tụi nó nói cái gì mình cũng thấy thương hết T heng :). Cái miệng của Peanut chu ra nhìn muốn nhéo mấy cái. Thằng Lùn nhà H cũng y chang zị đó, nói cái gì thì mỏ cũng chu ra cả khúc, ổng cũng hát “con cò bé bé” như Peanut, xong hát tới khúc cuối cái chữ “mẹ iu không nào” kế ổng bịt mũi chọc tui là “mẹ ill” (ổng tưởng “iu” của tiếng việt giống “ill”, haha)

    1. cám ơn bạn Hiền!

      Cái tuổi này qua mau lắm nha. Bây giờ cũng không nhớ nổi lúc PP tuổi đó nó dễ thương như thế nào. Cũng nhờ lúc xưa quay video lại xong coi lại mới nhớ. Bây giờ thằng PP nói nhiều quá nên quên rằng ngày xưa nó cũng có tháng có ngày bập bẹ hay nói ngọng như thằng em nó.

      1. ờ, đúng đó T, nhiều khi tui ngồi ráng nhớ nhớ lúc đó con Măng nó ra sao, nhưng k tài nào nhớ nổi. Mà hồi đó tui hổng có nghĩ tới chiện quay video hay ghi chép lại nhiều, nên tiếc lắm luôn. Hy vọng mai mốt, nó hổng phân bì, nói là tui thương em nó hơn 🙂

      2. Hổng biết Hiền sao chứ sau khi sanh thằng PP thì tui cũng bị mất trí nhớ (short-term memory) nặng luôn. Nhiều lúc vô bếp đứng cả buổi mới nhớ ra là tại sao mình vô bếp chứ nói chi chuyện nhớ lại hồi nhỏ tụi nó sao. Bởi vậy viết blog và chụp hình cũng giúp tui trở lại với ngày tháng cũ để ngậm ngùi.

        À, thằng PP dạo này cũng hay bỏ nhỏ như là tại sao mẹ không co con ly sữa trước mà lúc nào cũng đưa cho Peanut trước. Rồi tối đi ngủ thì hỏi tại sao mẹ không ôm con hát như ngày xưa mà mẹ lại ôm Peanut hát ru nó ngủ. Nó biết so sánh rồi đó nha.

        Thích thích cái kiểu tui tui bà bà này nha, gần gũi lắm. Tiếp tục tui tui bà bà từ đây!

  2. Chùi ui, nhìn cái miệng của chàng mà muốn cắn miếng quá đi. Dễ thương hết sức dzậy đó. Mẹ đẹp ơi mẹ đẹp à.

  3. hi-5 cái zụ mất trí nhớ nha T, haha.. Tui cũng bị nặng luôn, nặng tới nỗi có khi gọi điện thoại cho khách hàng xong kế lúc người ta bắt máy lên là tự nhiên tui quên mất là tại sao tui cần phải gọi cho họ!!! 1 ngày bị 2-3 lần luôn. Mà hình như dạo này nó đỡ đỡ hơn rồi á, chớ lúc mới sanh xong đi làm lại tui bị nặng lắm!

    1. Tui nghe nói là có con lúc tuổi cao thì dễ bị mất trí lắm. Định năm nay tìm thêm đứa nữa mà nếu vậy chắc là mất trí đến nỗi quen tên chồng tui luôn quá

Comments are closed.