chuyện người mình

Trong trường mẫu giáo của thằng Peanut mình gặp được một chị người Việt Nam, có thằng con bằng tuổi thằng con mình. Sau mấy lần gặp mặt mình biết vài chuyện như vầy..

Gia đình chị mới sang đây cũng không lâu, chắc được vài năm. Chị nói là tiếng Anh chị không rành, nên gặp mình nói được tiếng Việt chị mừng quá. Lúc qua Mỹ thì gia đình ở Oakland, hưởng trợ cấp, ở nhà cũng do chính phủ tài trợ bán phần. Lúc ở đó thằng nhỏ đi học preschool miễn phí rồi sau đó đi afterschool program mỗi tháng chị chỉ trả có đâu $50 bạc gì đó. Xong gia đình chị dọn về thành phố mình ở, cũng hưởng nhà chính phủ tài trợ bán phần, mà bây giờ không được hưởng luôn phần tài trợ cho afterschool program. Nghe chị than là mỗi tháng phải trả hơn $200, mà chị không có tiền, nên không cho thằng con đi mấy chương trình đó.

Gặp mình, chị hỏi đủ thứ…khi biết mình ở nhà chăm con, chị hỏi mình có nhận trông trẻ không để chị gửi thằng con cho mình chăm sau giờ học. Chị nói chị muốn đi làm, mà kẹt có thằng nhỏ nên không đi làm gì được. Chồng chị cũng làm bán thời gian…rồi có hai đứa con lớn đang học ĐH hình như là ở SJ.

Chị than thằng nhỏ ở nhà chỉ chơi ipad rồi coi TV chứ không làm gì hết vì chị không biết tiếng Anh nên không biết chỉ dạy nó làm bài. Ở trường gửi giấy hay thông tin gì về nó cũng không đưa chị coi. Như bữa kia mình hỏi chị là có đóng tiền quỹ cho mấy đứa nhỏ đi fieldtrip chưa, vì biết chị không biết tiếng Anh, chị mới bỡ ngỡ là không biết vụ này. Ngày hôm sau chị đem tiền đưa cho cô giáo, rồi cảm ơn mình rối rít.

Rồi thêm chuyện dạy thằng nhỏ, chị nói nó ở nhà không ăn gì, mỗi buổi ăn là mất 2-3 tiếng đồng hồ dụ nó ăn, cho nó ngồi trước ipad, rồi đút cho nó ăn từng muỗng. Chị hỏi mình hai thằng con mình có phải cần làm vậy không, mình nói không, vì trong vòng 15 phút mà nó ngồi nhơi không ăn là mình lấy tô cơm dẹp đi rồi dạy cho nó bài học. Chị nói làm vậy thì ác quá, sợ nó không ăn đói sao sống nổi. Mình nói, ờ, mình dạy con kiểu vậy cho nó không ỷ lại.

Chị nói, trời ơi vậy em nhận con chị em giúp chị dạy nó giùm, một ngày hai ba tiếng thôi, cho nó có bạn rồi học hỏi từ con của em.

Nghe chị nói vài lần, than thở vài lần, mình cũng có lúc xiêu lòng muốn giúp chị chăm coi thằng nhỏ sau giờ học. Mà nghĩ lại, con mình mình còn chưa dạy cho xong, thì làm sao dạy con người khác được. Cho nên, mình đã hai ba lần từ chối…

Với lại…mình chỉ biết chị đó như vậy thôi, đâu quen thân gì, nên mình không dám cho người lạ biết mình ở đâu và làm gì. Ngày xưa xưa lúc ở MN nhà ba mẹ mình bị mấy lần người quen vô nhà trộm cướp lúc đi vắng rồi nên mình hay bị ám ảnh vụ đó lắm.

Nhiều lúc chạnh lòng với hoàng cảnh khó khăn của người mình, nhưng mình cũng không đủ khả năng để giúp. Thà không giúp thì thôi, chứ giúp là phải thật lòng mà giúp…mà bây giờ mình cũng chưa thật lòng lắm, thôi không dám giúp.

Advertisements

6 thoughts on “chuyện người mình

  1. Nhiều người Cứ cho con mình coi tivi suốt ngày hoặc chơi iPad. Nên nó quen đi. Em cho con của em ăn cũng giống như chị vậy không có ép mà cũng không có cho coi phim trong lúc ăn. Không chịu ăn đến hồi nó đói bụng thì nó phải ăn thôi, trong lúc em đi làm ở nhà với ông bà ngoại em cũng dặn ba mẹ em không có chìu Cho vừa ăn vừa chạy lung tung. Cái vụ mà người quen biết xong rồi có người vô nhà trộm đồ lúc mình đi vắng, và mẹ của em cộng với nhà người Dì cũng bị ăn trộm cùng ngày, vì cả họ hàng đi ăn đám cưới ngày đó, cảnh sát nói tại vì có người quen biết gia đình mình không có ở nhà.

    1. gia đình em cũng bị hả? chị bị ám ảnh lắm mấy vụ này. Má nhà chị hồi xưa đâu có mẹ gì, TV cũ, giường chiếu toàn cũ người ta cho…chỉ có vài trăm tiền lẽ và vài trăm tiền foodstamp mà cũng bị tụi nó vô trôm luôn. Thảm lắm. Cái năm đó là nhà chị đi ngao du xuống hội thánh mẫu ở Missouri đó. VÔ nhà thấy đồ đạc tùm lum…nó ăn đồ của mình mà nó bỏ bừa bãi không dọn dẹp

      1. Nhà em bị hai gia đình một lúc mất cũng nhiều tiền mặt lắm, cũng gần 20 năm trước đó chị, vì họ biết Dì với mẹ của em có nhà hàng nên có thể có tiền mặt ở nhà và người quen nên họ biết mình không có ở nhà, nên bây giờ đi đâu làm gì không nói với ai cả 🙂 hay và có đám cưới tiệc tùng cũng không nói là đi hết. Sau vụ đó gia đình nhà em ai cũng Gắn Alarm system. mất trâu rồi mới làm chuồng Đó chị 😘

      2. mẹ con còn nhà hàng không? Nếu còn thì cho chị biết tên mai mốt xuống đó chị đi tới ủng hộ.

        Nhà chị bên MN thì không có gắn alarm system, mà qua bên cali thì gắn ở ngoài 3-4 cái trong nhà 1 cái.

  2. Con mình thì mình làm gì cũng được, phạt nó xong nó vẫn yêu mình. Còn con người ta thì có khi… ba má nó oán mình, rồi nó oán mình luôn. Lúc đó lại muốn kick yourself on the back

Comments are closed.