50 miles for Tuesday

The highlight of my day was spending three hours in an allergy clinic for Peanut to get tested. We got some vague answers for his eczema but also found out he is slightly allergic to nuts (walnut, almond, peanut, and soy nut), and a shellfish. The allergy specialist linked the nuts and shellfish allergies to eczema but even days that I he didn’t have any, eczema still flared up. But anyway, the allergies are very fractional so we don’t need EpiPen, which is a good thing because those things are damn expensive. I just need to be more watchful of what he eats, and perhaps reduce the food that causes eczema. The allergy specialist suggested we have a follow up in late March for second testing.

This boy screamed his lungs out when the nurse pricked the skin on his back. I had to pin him down so that he would not get hurt accidentally by the pricks.

This photo was taken for his homework, which is due tomorrow. He was holding Pickles the Frog, the class’s mascot. The kids in his class rotate each week for time with Pickles, and then each write a journal entry or two telling how they spend their time with their stuffy friend. My little friend wrote about having noodle soup for lunch with Pickles, and then Pickles napped on his study chair. 😛

The not-so-highlight of the day was dragging a sick puppy around town for various errands while he was feeling lethargic. I didn’t get to feed him lunch until 3 p.m. when we got out of the allergy clinic. We stopped by Wholefoods for him to get a small cup of chicken noodle soup, which he didn’t finish, and just wanted to go home for a nap.

This picture was taken last week. He didn’t look this up-spirit today. I kind of miss the hyperactive kid, though!

P.S. I spent 2 and a half hours this morning making 30 spring rolls and then delivered to Mr. O’s work place for him to share with colleagues. Hence, the driving back and forth with an accumulation of 50 miles from one place to another.

Advertisements

yêu nắng

Hai mẹ con ngồi tắm nắng ngày đầu năm. 

Hôm qua trời nắng ấm vàng ươm đẹp, vậy mà hôm nay trời âm u. Sáng thức giấc tự nhiên nghĩ tới những bài hát ngày xuân để trước khi đứng trong bếp nấu nồi cháo oatmeal cho buổi sáng mình phải mở nhạc lên nghe bài Cánh Thiệp Đầu Xuân. Sau đó ba mẹ con đưa đại gia đi làm, lúc trở về mình cũng mở nhạc xuân cho hai thằng con nghe. Hai thằng cứ hỏi mẹ ơi người ta hát gì vậy…tụi nó chỉ biết một câu…Xuân xuân ơi xuân đã về.

Tết cũng sắp đến rồi đây! Trong lòng hân hoan lạ lạ.

Cái vụ này chắc vì tuần qua đi thăm bạn ở Boston bị cái lạnh dưới âm độ nó vật, mình bịnh cảm sốt lạnh nằm bẹp ở nhà bạn mấy ngày không đi đâu được. Trời bên đó mùa này lạnh thấu xương; đi có một tuần mà cả nhà ai cũng bị da khô từ mặt tới tay chân. Sau lần đi này mình và đại gia nhìn nhau mà nói rằng, thôi mình sẽ ở Cali, không dọn về những nơi lạnh lẽo vậy nữa. Hai năm nay ở đây thấy tinh thần và sức khoẻ dồi dào…cho dù xứ này cái gì cũng mắc mỏ, từ tiền nước tới tiền thuế, chỉ được cái ấm mùa đông là miễn phí.  Thôi mình sẽ ráng ôm ấp Cali với những gì mình có, không bon chen với ai nữa hết.

Trong tủ lạnh còn hai bịch cá đông lạnh, một là cá flounder (tiếng việt là cái gì ta?), bịch kia là cá barramundi (cá chẽm). Đem hai bịch ra xay rồi quết làm chả cá cho hai thằng con. Làm cả buổi được mấy miếng chả chiên, còn bao nhiêu đem luộc lên làm chả viên. Lần này làm không bỏ bột nên nó không dai cho lắm, nhưng cũng không bở, tại làm theo công thức mới học từ Youtube. Nhưng chả ra ăn cũng tạm được, mà chiên thì dai hơn là luộc.

Buổi trưa thèm ăn một tô bún hay tô mì…tìm trong tủ lạnh còn một hộp nấm đông cô tươi, mấy miếng cần tây, nước gà, rồi nấu lên một tô như vầy, có bỏ thêm 2 cục chả viên và xắt hay miếng chả viên bỏ vô — một tô miến nấu trong vòng 10 phút, ăn cũng ngon lắm. Chị D làm sauce sa tế để ăn bún bòn huế, mình mê cái món sauce này nên ăn gì cũng cho nó vô…đậm đà. Cho nên ăn tô này cũng phải cho vô hai muỗng sauce nó ngon gì đâu.

(Ai có nhu cầu mua sauce sa tế này thì nói mình biết nha. Chị D làm bán, hình như $6/hũ. Mình bảo đảm là chất lượng sạch sẽ và ngon hơn tất cả các sauce mình ăn trước đây!)

P.S. Viết cái bài này cũng từ 11h sáng tới giờ là 3:30h trưa. Cứ bị đứt đoạn vì hai thằng con. Phải lo cho hai ông ăn, chơi, rồi làm bài và còn phải nấu ăn rữa chén. Đảm đang ghê hông?

P.S. Tụi nhỏ vẫn còn nghỉ lễ hết tuần này rồi tuần sau mới đi học lại. Mình còn thảnh thơi viết blog!

Hello, 2018!

Another year has rolled in…let’s cheer for a new beginning!

We spent most of our last day of 2017 up in the sky with Southwest Airlines, traveling from Boston to Nashville, and from there we connected back to San Francisco, crossing two time zones, and celebrating the oncoming of 2018 somewhere crossing the state-line between Kansas and Colorado. We got to our house just less than an hour from midnight, Pacific Time.

Boston has always have an important place in my heart, and it might sound like a “betrayal” saying this out loud, but we are done with bitterly cold winter, hence, there is a possibility that we might not move back to wintery city anytime soon. I am good and content right here in California, where the warm weather uplifts my spirit many folds.  Even Mr. O, who has insisted that we should consider his potential career move to Washington D.C. if the time comes. Now that we spent a week in the middle of winter with subzero degrees…he told me that it’s a done deal — we are staying in California as long as we can.

Anyway…

On the first day of 2018, we took the kids out for breakfast at Noah’s bagel. They missed their bagels during the whirlwind of visiting friends in Boston and not having breakfast of their choice, and they missed the park, so we took them to one. They spent a good time running, jumping, and monkeying around until they got pretty tired. But that was not done yet, we then took a 2-mile loop hiking around the trail to welcome a new and healthy active year that comes our way.  It’s now a family tradition; we also did the hiking last year on the first day of 2017.

Later we stopped by Wholefood (Thank you, WF, for opening today!) to stock up some food for the week as we emptied everything in the fridge before we left for Boston. I made salad, pasta, and beef sauce that we were all so happy to have a hearty home-cook meal on the first day back from traveling.

So here it is, my first post of 2018, and I am hoping that more to come as one of my goals this year is to write at least three times each week. I don’t care if the things I write will be boring and yawn-inducing, I will continue to write and capture the highlights of my days with the boys. I might as well throw in some throw-back posts as we had a lot of great photos and stories that I didn’t write about, e.g. our first time in Hawaii, winter-2016 vacation in Southern California, July trip in Washington D.C., and other daily activities that might not be as interesting as our travel stories and photos.

With that…Happy New Year!

Tối thứ Hai không ngủ

Để tối thứ Ba ngủ bù…

Như thường lệ, mỗi thứ Hai đại gia đi làm xa nhà là mình ngủ chả được. Bực mình nhất là mình thân thể mệt rã rời nhưng trong đầu cứ hoang mang vì chỉ có mình ở nhà với hai thằng đậu nên chả dám ngủ.

Thôi thì bây giờ mình nằm đây mở cái phone ra viết cuội mấy chuyện trong ngày hôm nay.

Hôm nay thằng PP được ở nhà vì bịnh. Thật ra thì nó giả bộ bịnh vì không muốn đi chuyến dã ngoại với lớp cách nhà khoảng một tiếng đồng hồ ở sân vận động football của đội 49ners. Mà thật mình không hiểu, lúc cô giáo thông báo chuyến đi này hồi tháng trước thì ổng háo hức lắm, về nhà xin rồi năn nỉ cho đi. Mình phải thuyết phục đại gia cho nó đi và ổng đồng ý rồi đó, mà không biết sao tối hôm qua ông con nhà mình lăn ra ho sù sụ. Mình nhìn tách động tách mạch của ổng là mình biết rồi. Vậy mà đại gia nghe ông con ho thì cũng xót ruột rồi quyết định cho thằng con ở nhà. Trời ơi mình bàn cãi với ông cha một lúc thì mình thua vì ông con thấy mình cân đo với cha ổng nên ổng tiếp tục ho mà còn nặng hơn lúc đầu. Má ới ơi, mình bó tay với vụ ổng làm mình tinh màn ảnh ảo.

Chiều nay cô giáo gửi hình cho cha mẹ xem thì mình đưa cho ổng coi, ổng tiếc rẻ vì thấy đám bạn dường như đi chơi thú vị và vui lắm. Mình không nói gì, để cho ông con coi hình với vẻ mặt tiếc rẻ hụt một chuyến đi không những thú vị mà còn nhiều điều học hỏi.

Thôi mình cho qua một hai ngày rồi sẽ đem chuyện này ra dạy ông con cách đối xử tình huống và bài học về chuyện bày trò kiểu này.

Còn ông đậu nhỏ nhà mình hôm nay cũng có chuyện để viết lại đây.

Trưa nay đi họp phụ huynh cho ổng nên phải kể lại chứ không thôi quên. Mai mốt đọc lại để biết bây giờ học mẫu giáo tánh tình ổng ra sao.

Cô giáo báo cáo lại là sức học của đậu em vượt qua mức mẫu giáo và có thể bắt đầu vào lớp một. Trong lớp, ông con mình đọc lưu loát nhất. Cô kể có một hôm ổng vô lớp ngồi hỏi bạn là bạn có biết 10 nhân 6 là bao nhiêu hay không. Cô giáo tưởng ổng hỏi chơi, nên cô ngỡ ngàng khi ổng nói ra con số chính sát. Mình nói với cô không phải mình ép nó học toán nhân đâu nhưng vì mình dạy thằng đậu anh cách tính nhanh rồi ổng nghe lén nên ổng chỉ biết toán nhân với 10 mà thôi chứ hỏi ổng 2 nhân 2 là gì thì ổng như điếc và câm cho coi. Cô giáo bật cười to vì cô cứ tưởng ổng là thần đồng. Trời ơi, con mình thuộc dạng chơi nhiều học ít thì làm sao mà ra thành thần đồng được.

Còn nói tới tánh tình thì ông đậu em nhà mình là dân mít ướt ơi là mít ướt. Cô nói mấy tuần đầu sau khai trường ai làm ổng buồn là ổng đứng khóc nức nở. Tánh ổng khó chịu, như là ổng đang ngồi làm bài ở bàn mà bạn khác lấn sang góc bàn của ổng là ổng thở ra thở vô gườm mắt với người ta. Nếu ổng cãi tay đôi với bạn không lại là ổng lại tràn trề nước mắt. Tuần trước lúc đứng xếp hàng thì có bạn nào đó dẫm lên áo lạnh ổng đang cầm mà kéo lề dưới đất, vậy mà ổng giận lẫy người ta đổ thừa bạn làm dơ áo.

Vậy mà tánh ổng đầm hơn thằng anh. Thằng anh thì ngồi một chổ không được lâu như bị kiến cắn đít. Thằng này thì có thể ngồi đọc sách và viết vẽ một thời gian dài không cần múa tay múa chân quậy phá bạn ngồi kế bên.

Cha mẹ sanh con trời sanh tánh há. Mỗi đứa mỗi tánh khác nhau nên nhiều khi cách dạy cho thằng anh cũng không áp dụng cho thằng em, và ngược lại.

Nói chung là mình thấy con mình học vậy là được rồi, không cần nổi trội chi cho nó thêm áp lực. Được cái là hai thằng con mình thích đọc sách nên mức đọc của nó vượt cao hơn bạn. Chỉ mong là nó không ngừng đọc để khám phá đủ thứ đủ điều thú vị từ sách.

Hồi chiều trước khi đi chợ thì đưa hai ổng đi thư viện. Cách hai ba tuần là ba mẹ con khiêng về 25 cuốn sách. Nhiều lúc thì tụi nó tự chọn, nhiều lúc thì mình đi một mình khi rảnh thì chọn dùm cho tụi nó.

Tối nay trước khi đi ngủ ba mẹ con đọc cuốc sách về sự khởi đầu của cuộc cách mạng dành độc lập của nước Mỹ. Hai tuần nữa đưa hai thằng con đi Boston thăm bạn bè nên cho nó đọc thêm về Boston. Thằng PP thích thú lắm vì nơi đó là nơi nó được sanh ra đời mà.

Thôi cũng gần 1h sáng rồi, vừa viết vừa coi bao nhiêu video trên YouTube người ta đi ngao du ăn uống làm mình phát ghen. Giờ phải đi qua sửa mền sửa gối cho hai thằng con rồi đi ngủ.

Viết cuội vậy mà cũng nhiều chuyện ghê gớm.

P.S. Lúc sáng trong khi tập thể dục thì bụng quặn đau kinh khủng, phải bỏ cuộc nữa chừng. Tưởng bị sưng ruộc thừa mà dường như không phải. Định đi bs khám mà tới trưa chạy tới chạy lui lo hai thằng con nên quên. Quên xong lúc nhớ thì hết đau rồi nên khỏi luôn.

25 phút ở SF

Hay con gọi là “nuôi tình” nghe cho nó sang. 😀

Sáng nay sau khi bỏ hai thằng con ở trường thì mình và đại gia đi ăn sáng. Vào tiệm bánh Noah’s bagel mua mỗi đứa một cái, ăn trong vòng 15 phút, đứa uống trà đứa nhâm nhi cà phê sữa nóng. Ăn rồi lái xe đếm trạm xe lửa để gửi xe rồi đón xe BART vào thành phố.

Đoạn đường xe lửa cũng khoảng 45 phút với vào San Francisco. Buổi sáng ngăn xe nào cũng đông chen lấn, mình hên tìm được chổ ngồi còn đại gia chỉ có chổ đứng. Đại gia thường nói, nổi khổ của ổng là mỗi sáng chiều đi về hay bị nhồi nhét vậy đó. Sáng này mình đón xe đúng giờ cao điểm nên cảm nhận được nổi khổ của đại gia. Nói thôi anh ráng, dù vậy cũng đở hơn là lái xe vào SF rồi ngồi trên xa lộ hơn cả tiếng đồng hồ để vào thành phố. Trong hai nổi khổ thì hình như bị nhồi nhét trong xe lửa chắc cũng đở hơn là ngồi trong xa lộ. Cũng may lúc trở về thì xe vắng khách nên hai đứa ngồi cùng nhau trò chuyện rồi ngắm cảnh hai bên đường.

Lý do sáng nay phải đi vào SF là vì đại gia phải đi lấy mắt kiếng lão. Văn phòng bác sĩ ở gần chổ đại gia làm nên ổng đi khám ở đó rồi đặc luôn kiếng ở đó. Mà đi vô thành phố đi dạo chỉ vọn vẹn khoảng 25 phút rồi phải trở lại đón xe về vì sợ không kịp giờ đi đón thằng đậu em ở trường. Nếu có thêm thời gian là đã chạy qua bên Ferry Building để ăn vài con hàu tươi sống rồi. Vậy mà trong mấy tiếng đồng hồ không có hai thằng đậu con hai vợ chồng mình cũng thấy như hâm nóng lại cái thời chưa có con được dung dăng dung dẻ nắm tay đi vô phố ở Boston vậy. Lâu lâu được thời gian riêng để nuôi tình chứ không tình nó bị đói khát chết mất. 🙂

Thành phố SF vào mùa này người ta trang trí đẹp quá. Đi chổ nào cũng thấy cây Noel lóng lánh trong những điệu nhạc Giánh Sinh của mùa lễ.