back in the loop

This is one of the most relaxing weekday I have had so far, because today the kids have a day off from school to observe Veteran’s Day. Originally I set out for them to do some extra brain work, and perhaps all three can go for a hike at the park and climb that small ridge, and also take them out for a lunch-date at a Korean restaurant, then a round of grocery shopping…

None of the listed above happened.

I slept in with extra 30 minutes, and then I let the kids watch some of their favorite PBS shows on TV. By the time I was going to take them out for lunch, Mr. O texted me that he would come home early because of not feeling well. So we picked him up from the station and head out to eat at an Afghan place.

There were some drizzle of rain this morning, reminds me a bit of early fall in MN and MA. It’s now almost mid November and we haven’t had any real rain yet. At this time last year the grass had already come up, and the green color plastered on every ridge and mountain tops around me.

Not this year, it’s still brown. That’s California drought for us! The price of water we are paying here is almost triple what we paid in MN. But on the flip side, I am not suffering from the blistery cold of god-forsaken Midwestern winter.

…and I have been real busy these past two weeks…in between doctor appointments (many of them!), different hours for kung fu classes, field trips, class volunteering…

I figured Halloween was almost two weeks passed, but haven’t put photos of them up here yet. Here are a few photos taken at their school’s annual Halloween parade.

P.S. Now we are getting ready for a Red Cross fund-raising gala.

Continue reading “back in the loop”

Advertisements

em, xong 40

#day30

Mình nói với đại gia là tháng này mình viết blog mỗi ngày, cho nên hôm nay thức khuya. Không có đại gia ở nhà mới dám thức khuya chứ có ổng thì mới 9h đã kéo vô giường ngủ rồi. Vắng chủ nhà mình thức lâu hơn!

Ổng nghe mình nói viết mỗi ngày thì ổng cũng nhắn nhủ là đừng viết nhiều chuyện gia đình, hay đừng viết than phiền về ai…ổng còn sợ mình bị người ta trù ẻo hay đọc blog mình rồi đâm ra ghét. Mình nói dạo này blog ít người đọc, mình viết chủ yếu cho mình ghi lại những khoảnh khắc trong ngày mà thôi, chứ ai đọc mà ghét mình thì…not my business, không phải chuyện của mình quan tâm lo ngại.

Nghe ổng nói vậy mình cũng suy nghĩ, mình đâu có khoe khoang gì đâu ta, chỉ viết cuội những việc thường ngày, những suy nghĩ trong đầu đem ra thành chữ…mình không đâm họt ai hết, (cho dù nhiều lúc cũng muốn viết ra để chửi bới cái thằng cha dotart bất lực kia lắm!) mà nếu có thì cũng chắc là vô tình thôi, ai ghét mình mình chịu, không làm gì được hết.

Còn ai vào đọc mà cảm thấy đồng cảm với mình thì mình xin cảm ơn 😀

Trời ơiii…hôm nay mình cho mình vào danh sách các bà mẹ đảm đang, mình tự sửa lại bộ quần áo Halloween cho thằng đậu anh. Năm nay ổng đòi Ben 10, mà tìm hoài không có, nếu có cũng hơn cả trăm bạc, cho nên kêu ổng thay đổi ý kiến, thì ổng đòi làm Han Solo của phim Star Wars.

Mua trên Amazon cái bộ đồ…áo thì áo của con nít, mà quần thì của người lớn. Lúc nhận được thì đã trể không trả lại được. Thằng con mặc cái quần vô nó kéo tới cổ vẫn còn dài. Áo thì hơi to chút, thùng thình, nhìn ổng như ăn mày. Thế là tối nay đem quần đem áo ra cắt bớt rồi sửa lại. Mà mình không có khéo tay may quần áo, trời thương cứu vớt mình đi tiệm vãi thấy băng keo dán vãi, mua về đứng cả buổi trong phòng với cái bàn ủi. Cuối cùng thì cũng xong, kỹ năng không được khéo cho lắm nhưng hên là bộ này mặc xong ngày mai là cả năm sau thằng em nó mới mặc lại, cho nên có xấu chút cũng không sao, miễn sao thằng con vừa lòng. Lúc đưa ổng mặc vô thử thấy ổng đứng coi gương rồi cuời cười là biết ổng cho mình 100 điểm rồi.

Thế là xong một project mà mình ngại ơi là ngại…vì không có kinh nghiệm.

Ngày cuối của tuổi 40…tắm rữa, gội cái đầu sau ba ngày không có thời gian gội. (Lại gội đầu ban khuya, tật xấu này phải ráng bỏ!)

Da mặt mình dạo này bớt tàn nhan và ít bị sun spot hơn hồi xưa vì dùng nước thánh mới tìm ra được, mua từ Wholefoods. Hợp với nước thánh này mà da không bị nhờn hay khô. Mừng hết sức!

ăng rê

#day29

Chủ Nhật, chạy vào cái mall gần nhà cho đại gia đi sửa giầy, trong lúc chời đợi đi qua đi lại rồi đi ngang qua cái tiệm trái cây mà chảy nước miếng. Cầm lòng không nổi, mua một trái xoài to tướng…

Em trai phục vụ vắt nước một trái chanh rồi rắc một hộp muối ớt Tanjin của người Mễ lên, xong đưa cho mình, mình trả $4 bạc cho em trai.

và 15 phút sau, vừa ăn vừa ê răng, vừa hít hà, mà quá đã cơn thèm.

Mà ăn một trái không hết. Lần sau mua loại họ xắt ra sẳn bỏ vô ly nhựa như vầy.
Bây giờ nhìn mà còn chảy nước miếng; gần 12h khuya rồi.

Chiều Linh hẹn qua nhà tổ chức sinh nhật cho em Tìm, lúc đầu định không đi, mà thấy cũng nhớ tụi nhỏ bên đó nên cuối cùng cũng chạy qua. Hai thằng đậu nhà này mà gặp đươc Tìm và May là chơi không biết lối về. Tụi nó chạy rần rần quanh nhà, rồi dùng súng đồ chơi bắn nhau chí choé. Lúc kêu con ơi về con thì thằng đậu anh đòi ở lại chút nữa để chơi với May. Thằng này nó mê con May, mê cái kiểu như là gặp nhau là tri kỷ vậy, chứ không phải mê như người lớn trai gái mê nhau. Lúc về mới ra tới xe là nó hỏi chừng nào qua nhà Dì Linh nữa. Lần nào cũng vậy, mới chia tay nhau là hỏi đến lần sau.

Đây, một đám lòng tong đang ra ngoài hiên nhà thổi bong bóng.

Em Tìm được 5 tuổi rồi. Mình có hai thằng con trai mà mình gặp ông này mình cũng mê. Mê cái chổ là lâu lâu ổng lại ôm mình một cái. Hổng biết ổng có nhớ mình là ai không, chắc là tưởng mình là mẹ ổng.

ăn, và phút suy nghĩ về Ba

#day28

thêm một buổi chiều hoàng hôn màu tím

Đại gia hỏi em muốn mừng sinh nhật cuối tuần này hay cuối tuần sau vì ngày sinh nhật mình ổng không có ở nhà. Mình nói tuần nào cũng được, hay là ăn chơi xả láng luôn hai tuần cũng không sao.

Thế là ổng dắt đi ăn nhà hàng Nam Mỹ với món gà nướng và hải sản trộn ceviche. Cái nhà hàng này mới mở hồi tháng bảy, nghe quảng cáo và người đồng nghiệp của ổng giới thiệu nên đi ăn thử.

Nói chung…hơi thất vọng. Giá thì hơi đắc mà gà cũng tạm tạm, còn hơi bị khô, coi như mua con gà quay ở chợ thường đem về thì ăn cũng như vậy thôi. Còn món ceviche thì cũng tạm, chua thì đủ chua, nhưng họ không trộn thêm hành nên ăn thấy thiếu vị. Lạ một cái là họ bỏ thêm bắp dẻo nấu chín, và bắp rang bỏ vô thêm. Ăn thấy cũng lạ miệng, một cái thì dẻo, một cái thì giòn.

À, có chuyện này, mình xin họ thêm tương ớt họ đòi $2 một cái chén nhỏ xíu chắc cũng bằng một muỗng canh. Mà nếu bắt thực khách trả tiền thì cũng phải bỏ vô cái chén sành cỏn con cũng hay, nhưng mà này họ bỏ vô cái hộp nhựa đen nhìn thiếu thẩm mỹ giữa những chén dĩa sành đẹp và bắt mắt. Ông đại gia nhà mình góp ý với cô phục vụ thì cô ấy chỉ nhún vai một cách phát ngang bất cần và thiếu thiện cảm. Lúc sau mình nói với đại gia là thà đừng góp ý cho xong.

Continue reading “ăn, và phút suy nghĩ về Ba”

nắng cho ngày

#day27

Thứ Sáu rồi nha!

Trời đầy dãy nắng cho ngày thứ Sáu cuối cùng của tháng 10. Ngày thứ Sáu cuối cùng của tuổi 40.

Mấy hôm nay suy nghĩ, mình đi qua 40 năm trong đời rồi, coi như 1/2 đời người nếu mình sống tới 80. (Mình không mong sống lâu kiểu bịnh tật đầy người đâu, sống đủ thấy hai thằng con khôn lớn là mãn nguyện rồi!) Phần nữa của đời sắp tới mình chưa biết làm gì. Có cần phải lo xa không ta?

Mình cảm thấy năm 40 là năm mình mãn nguyện nhất mà mình cảm nhận được. Giống như ngày xưa vùi đầu đi học, vùi đầu đi làm, vùi đầu nữa đi đi làm và nữa nuôi chăm con…những ngày cứ vùi đầu mình đợi tới một ngày nào đó mình không cần vùi đầu kiểu không thấy ánh sáng cuối đường hầm. Lúc đó cứ âm thầm tự an ũi, cố lên cố lên rồi sẽ có ngày mình sẽ thấy ánh sáng…

Và dường như năm nay trong lúc sống trong tuổi 40 mình cảm thấy cuộc sống mến thương và sáng ngời luôn. Sáng cái kiểu sống mãn nguyện…không phải ngày nào cũng vui cũng xuôn sẻ, nhưng chung chung là mãn nguyện. Sáng chói nhất là thấy sức khoẻ, nội và ngoại, đều hoà đồng nhau…bên trong bên ngoài gì nó cũng khoẻ hết (ngoại trừ gần đây hai bàn tay da bị khô đột xuất, nhưng mà thôi, chuyện nhỏ!) Mình khoẻ mà thần thái mình cũng xanh tươi hoa lá một cách yêu đời yêu người và yêu bản thân mình nhiều thêm nữa.

Về sống ở Cali làm cho mình khoẻ lại, chắc là vì không có mùa đông chôn vùi trong cái bịnh trầm cảm theo mùa như ểnh ương. Hồi tháng tám đi bác sĩ khám tổng quát, kết quả rất khả ái…và cái bịnh thyroid của mình cũng biến đi đâu mất. Mừng nhất là thoát khỏi bịnh này…cái bịnh mà làm cho mình xìu xìu như ểnh ương khi ở xứ lạnh. Mỗi ngày mình đưa hai thằng con đi học, đi bộ sáng 15 phút, trưa 15 phút…và bây giờ mỗi buổi sáng mình dành 1h đồng hồ để tập thể dục duy trì sức khoẻ. Mình không mong là giảm cân, vì tạng người như mình thì lúc nào nó cũng tròn tròn…đít voi đùi khủng long và chân hà bá, nên công cuộc ốm xuống một hai size đồ thì coi như lực bất lòng tâm. Mà bà bác sĩ nghe mình kể vậy bả mừng quá trời luôn…nói là ráng tập, vì mình đề phòng mấy bịnh tật trái ngang khi bước vào thời kì mãn kinh.

Trời ơi, hồi đó Mẹ mình bị mãn kinh như là bị khùng luôn…cạo đầu trọc mấy lần, rồi giận hờn bỏ đi không cho ai biết tung tích cả ngày. Có lúc giận thì đem chén dĩa ra đập vỡ đầy sàn nhà. Lúc đó Ba với Mẹ thì tình hình cũng không ổn lắm, ông thì nhậu nhẹt lè nhè còn bà thì hễ chút là giận chồng giận con…hoàng cảnh éo le vậy đó.

Nghĩ tới đó mà rùng rợn. Mình cầu Chúa cầu Phật cầu Thánh Allah cho mình tâm linh bình an khi mình đi vào thời kì đó…cho nên, bây giờ mình tự chỉnh sửa lại cách ăn uống, ráng tập thể dục mỗi ngày và tránh ngồi một chổ lâu dài, và ráng rèn cho tâm linh mình thanh thản.

…và mình sắp đi vào tuổi 41…năm sắp tới không biết tử vi coi cho mình mặc đồ màu gì đây…(năm 40 là màu vàng, cam, hay màu tươi của nắng!)