Chuyện hy hữu

Mấy ngày nay muốn viết mà bận quá không có chút thời gian thảnh thơi để cho não mình lắng động và để viết. Mấy tuần của cuối năm học có cả tá event ở trường của tụi nhỏ nên mình cũng chạy quần quật theo nó. Thời buổi này chỉ biết than vãn về những bận bịu trong ngày và trong tuần khi chạy theo thời khoá biểu của tụi nhỏ. Mai mốt già rồi sẽ than vãn chuyện khác há, như là sao tụi nó lâu quá không về thăm mình hay ăn cơm mình nấu hay gọi điện cho mình. 🙂

Kể nghe chuyện này cũng khá hy hữu nha.

Hôm sáng chủ nhật đưa hai thằng con ra công viên chơi. Trong lúc tụi nhỏ chạy nhảy gặp ngay một thằng bé trùng tên với thằng đậu anh nên tụi nhỏ ba đứa nhập vô thành một đám chạy đuổi nhau thân thiết như đã biết nhau từ lâu. Mình và đại gia đứng gần mẹ em nên cả ba bắt chuyện chung quanh về cách nuôi dạy con rồi mới thấy sao mà mình với cô ấy có nhiều thứ chung chung.

Lúc mẹ thằng bé kêu nó về nó không chịu mà đòi ở lại chơi. Xong nó nói với mẹ nó là nó muốn mời hai thẳng đậu con mình đến dự sinh nhật của nó vì hôm chủ nhật là ngày nó đúng năm tuổi. Mẹ nó không ngần ngại cho mình số điện thoại và địa chỉ rồi mời mình và đại gia tới nhà. Mình thì ngại nha, tự nhiên mới biết nhau qua vài câu chuyện thú vị vậy mà người ta đã dám tin tưởng mình đến thế. Thằng con của cô ấy thì nằng nặc không chịu về và đòi mình dắt hai thằng con mình tới nhà nó ngay lúc đấy.

Về nhà mình với đại gia cũng do dự xong nói thôi thì thấy cô này cũng rất dễ thương và thật thà nên mình đi thử. Thế là 3h chiều mình chạy ra tiệm gần nhà mua cả chục hộp playdough và mấy cây thổi bong bóng đem theo vì mấy cái này dễ cho con nít làm quen nhau. Lúc tới nhà cô đó (nhà nằm trong khu nhà giàu của thành phố kế bên thành phố mình ở) mình gặp ba bốn người bạn của cô và gia đình cô rồi ngồi bắt chuyện làm quen luôn. Hai thằng con thì hùa nhau với đám con nít chơi đủ thứ trò như là đã quen nhau lâu lắm rồi. Thằng con của cô mừng húm khi thấy hai thằng con mình tới. Ảnh đi lòng vòng giới thiệu với bạn là hai thằng con mình là bạn mới quen tại sân chơi hôm nay.

Tiệc sinh nhật cũng không đình đám lắm nhưng ba mẹ em trai mướn một cô vào vai hề đến biểu diễn trò ảo thuật và vẽ họa trên mặt cho mấy đứa nhỏ. Tụi con nít còn vô tư nên cô hề làm trò gì tụi nó cũng lăn bò ra sân mà cười rũ rượi.

Trước khi về có một cô kia người HK lấy chồng Mỹ trắng xin mình số điện thoại và muốn giữ liên lạc có gì cho tụi nhỏ gặp nhau. Mình cũng gặp một bác gái người da đen 79 tuổi và đã ở Hawaii 48 năm từ khi bà theo chồng làm trong quân ngũ đóng quân ở Honolulu sau khi đi Việt Nam 18 tháng. Bác kể chuyện bác dạy Anh văn cho người tị nạn Việt Nam khi họ đặt chân tới Hawaii và họ phải bươn chải kiếm sống cực khổ như thế nào. Nghe bác kể nhiều chuyện thú vị và cũng rất đau lòng. Trước khi về bác cho mình số điện thoại và kêu là phải gọi cho bác khi mình đi Hawaii tháng sau.

Kể ra vậy để thấy là nhiều khi mình phải bỏ social guard xuống và đặt blind faith vào người mình gặp tình cờ trong một hoàng cảnh tình cờ vậy. Kể ra cũng là một chuyện hy hữu.

P.S. Hai thằng con hôm đó vui chơi quá chừng cũng không chịu về. Tí nữa về nhà sẽ để hình lên.

P.S. Mẹ của bé trai là bác sĩ chuyên về ung thư và huyết học. Còn chồng cô ấy là bác sĩ tâm thần/tâm lý. Cha mẹ cô ấy là người Bắc Ấn nhưng lại được sanh ra và lớn lên ở Kenya và Tanzania. Cô được sanh ra và lớn lên vùng DC/Maryland. Chồng cô thì mẹ là người Peru và cha là người Đức, sanh ra và lớn lên ở Đức. Lúc ở sân chơi bắt chuyện thì cô kể lúc sau bão Katrina cô đã tình nguyện về làng Việt Nam ở New Orleans để chữa trị vừ giúp cho đồng bào người Việt ở đó.

Advertisements

Santa Cruz on a chilly day

downtown Santa Cruz

such a gorgeous day, but chilly!

We took a drive down to Santa Cruz today as part of our family’s continuing Bay Area Discovery program. 😀 What we didn’t remember was that microclimate in this area is real, and we didn’t prepare to go from hot summer weather where we live (over 80F) to fall or early spring weather in Santa Cruz (tipping over 50F to 60F). It was chilly, and we didn’t have sweaters or close-toe shoes. We have become so acclimated to warm weather that we feel the chill when it dropped down to 60s. That kind of temperature would be heavenly for people in Minnesota. 😀

The reason we went down further south of the Bay was because Mr. O wanted to check out a bamboo nursery that he plans to plant for our backyard and this place seems to be the largest of all. We took the back roads because the highway were so clogged so that took us roughly two hours to get to the final destination.

my kids trolled me!

After spending sometimes talking to bamboo experts and roaming around the grove, we drove to downtown Santa Cruz just to check out a new location on the map. It was 3 p.m. or so when we got there and had a late lunch at Mosaic, a Mediterranean restaurant ran by an owner with Lebanese origin.

Although the food were okay; Mr. O had a lamb shank, I ordered grilled octopus that came out with tiny portion, and the kids had gyro as they wanted. We think our usual Afghani restaurant that we often go to have a better lamb shank, and I think I can make better and more filling portion of grilled octopus than what they offered. The only dish that I would rave about was, and ironically, the complimentary bread and pesto sauce.

By the time we were done with dinner, I wanted to take a drive to the wharf and check out the boadwalk, but Mr. O was tired and he wanted to drive home. Besides, it was getting colder and we were not dressed the part for it. It was a long drive and the roads were clogged again, so I didn’t get to see the ocean front.

Some photos of the kids running around the bamboo grove.

Continue reading “Santa Cruz on a chilly day”

Giỗ đầu của Ba

Lần đầu tiên tự tay lo giỗ cho Ba, mình vẫn còn vụng về. Mấy món ăn ngày thường, đơn giản, không hoa cỗ, nấu cúng mời Ba về ăn chung. Lúc bới cơm mình bới đến ba chén cơm vì nghĩ mấy món này hao cơm lắm nên Ba sẽ ăn tới ba chén. Món canh ngót với cá đù, mình để luôn đầu cá vì Ba thích ăn. Còn cá cơm kho bị tan nát vì cá không tươi, mà mình lỡ tay đảo nhiều quá nên nó vụng ra không còn nguyên con. Mà ngon nha, ăn chung với canh là tốn cơm. Ba cũng thích khổ qua, mà vì không có thời gian làm canh khổ qua dồi tôm nên mình chỉ xào với trứng. Món này Ba thích ăn miếng khổ qua còn xực xực chưa chín tới.

Ở nhà chỉ có ba mẹ con thắp cho Ba vài nén nhang. Hương nhang toả khói bay nhè nhẹ trong không gian nhà. Hai thằng cháu ngoại…ngoại lai, chỉ làm theo mình chỉ dẫn, chưa hiểu biết gì, mà cũng hỏi đủ thứ chuyện. Vậy mà thằng đậu em cũng đứng nói vài câu với ông Ngoại, nói là ông Ngoại ở thiên đàn có vui không, ông có khoẻ không, ông Ngoại có thấy con không, con chưa gặp ông Ngoại nên con không biết ông Ngoại là ai. Rồi câu cuối là ông Ngoại ráng bay về ăn cơm với mẹ con nha.

Nghe nó đứng vái thầm mấy câu mà mình cũng rưng rưng nước mắt…

Continue reading “Giỗ đầu của Ba”

bếp xịn

Buổi ăn chiều hôm nay có chút thịnh soạn. Nếu chị Lan từ Chicago mà ghé nhà em chắc là chị thích mấy món này. Hôm nay em kho keo cá nguyệt kình (moonfish) với nước dừa và nhiều tiêu, rồi bầm mấy con tôm để nấu nồi canh cải bắc thảo, có thêm một dĩa rau sống và dưa leo nho nhỏ ăn kèm theo.

Hai thằng con ăn cá kho keo với nhiều tiêu hít hà hít hà…nói là sao mẹ bỏ nhiều tiêu làm lưỡi con cay quá, nhưng mà ngon.

Lúc dọn cơm ra nó thấy cá kho keo nó nói, mẹ ơi con muốn ăn cơm với chuối.

love sign, so random

I found this while putting together a stack of worksheets for the kids in PP’s class. It’s in the back table, right underneath the space where a small fridge was placed, right next to the “daily” basket.

I am so random…but it really caught my eyes, and I couldn’t help but snapping a photo or two.