love sign, so random

I found this while putting together a stack of worksheets for the kids in PP’s class. It’s in the back table, right underneath the space where a small fridge was placed, right next to the “daily” basket.

I am so random…but it really caught my eyes, and I couldn’t help but snapping a photo or two.

Advertisements

lần đầu

Sáng nay viết xuống giấy những món mình muốn nấu cho ngày giỗ đầu của Ba. Lúc đầu ghi xuống mấy món người ta thường nấu cho ngày giỗ xong mình đứng suy nghĩ rồi gạt bỏ những món đó và ghi xuống những món ngày xưa Ba thích ăn. Cho nên, ngày mai mình nấu canh ngót với cá, cá cơm kho tiêu, khổ qua xào trứng, và xôi vò. Đơn giản là ba bốn món mà mình có thể ngồi xuống ăn với Ba rồi trò truyện với ổng như ngày xưa, không cầu kì hoa cỗ.

Ngày mai sẽ là lần đầu tiên trong đời mình tự tay nấu món để cúng giỗ người thân.

Cái gì cũng có “lần đầu.”

bơ vơ

Hai ngày cuối tuần không có đại gia ở nhà nên ba mẹ con cảm thấy bơ vơ. Ngày thứ bảy mình cho tụi nhỏ ăn sáng, rồi đi học võ, rồi về nhà cả ba mẹ con nằm vùi chơi game coi TV đến mục xương xong đến 4h rưỡi chiều thấy đói mà mình cũng chưa nấu gì nên kéo hai thằng con đi tiệm HQ. Đại gia không thích đồ ăn HQ cho lắm nên được dịp không có ổng ở nhà rồi ba mẹ con đi ăn thoải mái luôn. Thằng đậu anh dạo này cầm đũa giỏi lắm nha, cái gì cũng gắp được hết. Không uổng công mình huấn luyện cho nó.

Ngày chủ nhật mình quyết tâm dắt hai thằng đậu đi hiking leo đồi. Trời thoáng mát nắng trong xanh rất lý tưởng cho việc ra ngoài hít thở không khí trong lành. Mới hết mùa mưa và nắng mấy tuần nay mà cỏ đã bắt đầu chuyển sang màu bạc. Nhìn sang những ngọn núi/đồi xa xa cũng thấy cỏ chuyển từ xanh sang nâu rồi.

Ba mẹ con leo lên đồi rồi leo xuống, rồi lại leo lên đến hai lần. Fitbit nó bảo là mình 20 tầng chứ không ít đâu nha!

Continue reading “bơ vơ”

dễ nuôi

Lúc mới quen đại gia, mình nói với ổng, em là một người dễ nuôi, dễ ăn, dễ sống…và dễ tính. Ổng nói, anh cũng vậy. Nhưng thật ra, đó là lời ổng nói qua loa, vì ở với ổng rồi mới biết là ổng khó tính, khó ăn, khó nuôi…được cái là dễ sống. Thôi, một trong bốn cũng vớt vát được phần nào. Không có đại gia ở nhà là ba mẹ con ăn uống cũng dễ lắm, không cầu kì. Còn có ổng thì phải nấu đàng hoàng. Mà thật, mình rất là dễ ăn, nhưng không phải là ăn bừa bãi cái gì cũng bỏ vào miệng. Dễ theo kiểu giản dị nhưng thức ăn phải có giá trị dinh dưỡng.

Hôm thứ bảy đi chợ nông phẩm ghé sạp rau cải của người Mường mua khoai lang rồi thấy họ bán rau dền ngon quá nên mình mua hai bó, mỗi bó có $1.50 hà, rẻ ghê luôn. Rau dền là một trong những loại rau mình thích, nói chung là rau gì mình cũng thích, nhưng rau dền thì nhiều kỉ niệm vì ngày xưa nó mọc tùm lum ở rẩy trên núi. Lúc nào đi núi hái thuốc với Ngoại thì Ngoại kêu hái rau dền bỏ vô rổ chiều đem về nấu canh. Mà loại canh mình thích nhất với rau dền phải theo kiểu canh tập tàng của ngườimiền Tây, nấu với mắm cá linh. Có khi xắt thêm mồng tơi với rau ngót nữa. Mình ở Mỹ 28 năm mà vẫn còn nhớ cái vị canh này nha!

Trưa nay ăn thanh thanh vầy.

Rau dền luộc, tàu hủ ky tươi mình xào sả ớt với nấm đông cô tươi luôn. Rồi ăn low-carb nên ăn với gạo quinoa. Mình uống nước rau dền luộc, bỏ chút muối nè, rồi vắt miếng chanh…rất thanh! Mình mà có người ăn cùng gu là chắc mình ăn chay cả tháng cũng không ngán. Cũng tại ông đại gia nhà mình khó ăn nên mấy món này ổng đâu ăn được.

Người dễ ăn như mình mà gặp người khó ăn nên nhiều khi cũng cực lắm nha.

linh tinh

Khi không có chủ đề gì chính đáng thì mình cứ linh tinh vậy…

  1. Mấy hôm nay mình đang bị phiền muộn bởi một điều gì đó mà không rõ là gì. Kiểu như không buồn, nhưng cái “khó chịu” đó mình đẩy nó không ra. Khi nào suy ra được sẽ viết ra cho đở khó chịu.
  2. Trong lớp thằng đậu anh có một con bé người Á Châu (dường như là người Cam Pu Chia) tướng mảnh mai nhỏ con mà lại e dè ít nói. Hôm qua nó bị thằng bạn ngồi kế bên phiền nó mà nó ngồi im không dám giơ tay nói với cô giáo. Cô giáo la thằng bạn, rồi cũng hơi lớn tiếng với bé gái như là tại sao con không nói với bạn đừng làm phiền con…vậy mà em ấy nước mắt rưng rưng chảy dài. Rồi em thụt đầu xuống, trốn vào hộc bàn để khóc. Lúc đó cũng tới giờ ra chơi nên tụi con nít chạy ra sân, còn em này ở lại khóc thút thít. Cô giáo với mình tới an ủi em, cô nói là cô không có la con, mà cô chỉ muốn con phải tự bảo vệ mình khi bạn làm phiền và con không tập trung làm bài được. Em ấy vẫn cúi mặt, không dám nhìn cô giáo, nhưng lại khe khẽ nói…con biết, nhưng nước mắt của con nó cứ tự chảy ra dài dài như vậy con không biết làm sao mà ngừng nó. Mình nhìn em mà nghĩ lại, hồi xưa mình cũng rụt rè e ngại ít nói vậy, và cũng dễ mít ướt vậy. Bây giờ, lâu lâu vẫn còn nha!
  3. Thứ bảy này đại gia bay đi DC để theo một khoá huấn luyện đào tạo gì đó trong ngành nghề của ổng. Ổng bay đi trước hai ngày để nhân tiện thăm gia đình bên đó. Mẹ chồng năn nỉ kêu dắt hai thằng đậu đi theo cho tụi nó gặp bà nội, mà kẹt là tụi nó không nghỉ học được nên mình nói tụi nó không thể đi. Thế là mình bị mẹ chồng trách. Mình đã là con dâu lụi rồi nên thôi mình cũng không buồn.
  4. Tối hôm qua ngủ mơ thấy mình với đại gia dắt hai thằng đậu trở về Boston sống. Mà cả nhà bốn người bị nhét vô cái studio apartment nhỏ xíu ở khu Boston Common, tiền thuê nhà là $3000 hơn một tháng. Lúc bước ra khỏi khu nhà đó thì thấy mấy lô xe food trucks mà toàn món ăn VN. Ác một cái là món nào cũng có thịt heo nên mình không ăn được. Xong khi trở về thì có mấy đứa em gái ở trường MHC xuống chơi, có thêm phụ huynh của mấy em nữa. Nhà mình thì không có gì nấu ngoài đồ ăn trong hộp (can food), mà khi mở hộp ra cái nào cũng bị hư và hôi. Sau đó thì tỉnh giấc.
  5. Giấc mơ hôm kia thì càng kinh hồn, mình thấy đại gia bị heart attack lăn đùng ra chết. Lúc đưa vô BV tự nhiên ổng hoàn hồn tỉnh dậy nói là anh mới đi vacation về mà sao lại đưa anh vô đây.
  6. Chiều qua mình nói tụi nhỏ, ngày mai mẹ nấu phở gà nha…nói bằng tiếng Việt đàng hoàng. Tụi nó trả lời, you will make chicken phở tomorrow? Vậy là nói tiếng Việt nó hiểu đó chứ. Nồi phở gà đang nằm trên bếp.