hôm nay thấy lá vàng rơi

hình cũ, tháng 10 năm 2015 ở MN, trên đường đi bộ về sau khi bỏ thằng Peanut ở trường lớp lá. Trời hôm đó đã vào thu, hươngt trời lạnh lạnh, gió heo mây, lá vàng rung rung trong nắng.

hôm nay trong lòng hơi buồn buồn

một nỗi buồn có tên

có nhiều thứ trong cuộc sống làm mình buồn, mà buồn nhất của ngày hôm nay, có lẽ là vì mất mát về tinh thần, mất đi một sự ngưỡng mộ, mất một tình bạn…

nỗi buồn hôm nay, có lẽ là luyến tiếc, có chút thất vọng, và có chút hối hận…vì dường như mình không thể nào tiếp tục đi song song cùng bạn được nữa rồi…

Advertisements

tình người/tình yêu

16 năm, năm nào ngày 9/11 đến mình cũng ngậm ngùi.

cứ nghĩ đến cảnh hai toà nhà bốc khói nghi ngút và những hoảng loạn sau khi hai toà nhà cháy rụi…

cuộc sống mong manh…cũng phải trãi qua những mốc ngoặc lịch sữ khốc liệt như vậy để thấy rằng, tình người và quyền tự do của con người là bất diệt.

rồi đến tình yêu…9 năm đó. Cái ngày ông O và mình kéo nhau vào toà hành chánh của quận, trước mặt bà Justice of Peace, nói dạ dạ tụi con nguyện cùng nhau, thăng trầm qua khó nghèo bệnh tật, đi bên nhau suốt đời.

một ngày vậy, mà có đến hai mốc ngoặc lịch sữ. Một khốc liệt, và một…là sự dấn thân vào những hạnh phúc mà quyền tự do cũng vì những người đi trước đấu tranh cho mình, nên giờ mình mới có. Nước Mỹ có thể không còn là một cường quốc, có thể còn bao nhiêu đám người xấu muốn tranh cướp đi sự phồn thịnh của nàng, nhưng nước Mỹ vẫn là nơi dẫn đầu về việc đấu tranh cho tình người nhân loại.

Càng ngày mình càng yêu nước Mỹ nhiều hơn…và hơn cả nỗi nhớ cho VN, dù đó là nơi mình được sinh ra lớn lên. Nước Mỹ vậy, mà cưu mang mình gần 28 năm rồi.

ngày 9/11, vẫn ngậm ngùi, và thầm cám ơn tình người của nhân loại đã cho mình tình yêu hạnh phúc của riêng mình.

Dạy con

Có con tánh bốc đồng cũng cực lắm nhe chị em nhà mình. Thằng lớn thằng nhỏ hai thằng rất phá phách và dạo này có thêm tật nói không đầy đủ thông tin. Không phải là nói láo mà nói chọn lựa phần này bỏ phần kia. 

Trong lớp thằng PP phải chọn sách đúng reading level của ổng để đọc mà mấy ngày nay ổng chỉ chọn sách vỡ lòng trong giờ đọc trong lớp. Đọc xong rồi làm bài kiểm tra trên mạng mà ổng trả lời sai bét hết tám chín phần. Về nhà mình hỏi chuyện thì ổng nói ngon lành leo lẻo, dạ mẹ con có đọc sách, dạ mẹ con có làm bài kiểm tra. Mà ổng không biết là mình có thể leo lên mạng theo dõi tình hình học hành của ổng. Mình hỏi cô giáo thì hôm nay cô nói là ông con mình chọn mấy cuốn sách dễ để đọc cho nhanh rồi dư thời gian nói chuyện phá phách bạn. 

Hết chổ nói!

Hôm nay ổng đi học về mình phải ngồi giảng đạo cho ổng một hồi chuông. Rồi nói luôn với ổng là con làm gì ở trường thì mẹ cũng biết. Mẹ chỉ mong con biết tự nhủ biết chọn lựa điều tốt và làm đúng để con học hỏi nhiều thêm. Nếu không cần thiết mẹ sẽ không hỏi cô giáo mà mẹ muốn con nói cho mẹ biết. 

Ổng dạ dạ vâng vâng chứ cũng không biết ổng hiểu mình nói gì không. 

Hôm qua trong giờ ra chơi nó bị một đứa bạn khác lớp gây chuyện rồi đến bóp cổ nó. Rồi nó báo cáo lại cho cô giáo. Hôm nay cô giáo nhắn tin hỏi mình có muốn gặp mặt cha mẹ của con bé để nghe họ xin lỗi hay không. Mình nhắn lại là mình không phải không muốn, nhưng mình muốn nhân cơ hội này dạy cho con mình biết cách giải quyết vấn đề và biết dùng ngôn ngữ theo tuổi nó để giãi hoà và giúp bạn nó học một bài học về dùng lời nói chứ không dùng tay chân khi cãi nhau. Cô giáo Ok và trưa nay tạo cơ hội cho nó với bạn nói chuyện với nhau rồi bàn tính lần sau nếu gặp chuyện tương tự thì phải bình tỉnh giải quyết. 

Đúng là dạy con từ thuở còn thơ. Dạy nó những điều này nho nhỏ vậy để nó làm hành trang cho mai mốt lớn lên khỏi bị shock. 

Chuyện vui trong nhà

Hay còn có thể gọi là gà trống trông con. 

Cuối tuần vừa rồi trời nóng hầm nên bị nhức đầu mà còn ăn uống linh tinh không kiểm soát. Thế là hôm bữa lễ ngày thứ hai sau khi xuống nhà chị D chơi thì trên đường từ đó về tới nhà mình gục ngang như cọng lá hẹ, yếu xìu như bánh bao chiều. 

Về đến nhà chưa kịp vô trong thì mình chạy thẳng vô sân lép bên nhà ói mửa ra mật xanh. Thế là chiều tới đêm hôm đó mình chả làm được mẹ gì ngoài ôm bao ni lông ói hì hụt rên hừ hự. Cũng may là nội cung của mình đã gắn cửa có luôn kẽm gai chứ không thôi ói kiểu đó tưởng mình bị ốm nghén. (Cũng cầu ốm nghén lắm mà năm lần bảy lược không xong nên gắn luôn cái cửa phòng địch xâm lấn rồi!)

Chuyện vui bắt đầu từ đây…

Trong lúc mình miên mang ôm bụng ói ra mật thì ông O nhà mình chạy lất bất xang bang lo cho hai thằng đậu. Lo cho thằng lớn ỉa đái thì thằng nhỏ cũng tranh chấp quyền lợi đòi đi ỉa trong cái nhà tắm lớn chứ không muốn ngồi trong nhà tắm nhỏ. Hai thằng cải qua cải lại bị ông cha già la hét mấy phát. Xong đến giờ ăn, ông cha tìm tủ lạnh đồ sống thì nhiều mà đồ chín không có. Mình nằm dài trong phòng đau khổ đâu có nấu nướng mẹ gì cho được. Chỉ biết lết vô nhà tắm để giải quyết vấn đề cần thiết. 

Vậy mà hai thằng đói bụng xong đòi ăn mà ông cha già của đậu chả biết nấu mẹ gì hết. Ổng lại căn thẳng miệng bài bãi, honey help me, we are falling apart without you, rồi cằn nhằn khi thấy mình nằm dài. Biết là ổng hông có ác ý khi cằn nhằn nhưng thấy cái tướng ổng dọn bếp rồi lo cho hai thằng con mình thấy mắc cười. Cuối cùng không dám cho ổng nấu thì ổng gợi ý gọi mua pizza. Hai thằng con nghe tới chuyện ăn pizza là đồng ý ngay và hên là cái tiệm pizza cách nhà cũng không xa. Cho nên hai thằng con được cứu rỗi với pizza cho bữa chiều. Chứ mà để ông O nấu chắc là hai thằng con cũng phải ôm bao ni lông để đựng ói cả đêm như mình. 

Sau khi lo cho hai thằng con làm bài vở, đọc sách, đánh răng, thấy quần áo rồi vô giường ngủ thì ổng mới vô thăm mình bịnh ra sao rồi nói, thiệt là không có em thì tàu không ra khơi nổi. Mình nói tiếng Việt là gà trống trông con. Ổng ừ ừ thì cho anh là gà trống, cứ ỷ y là lúc nào em cũng mạnh khoẻ nhưng không ngờ lúc em bịnh anh chả biết phải làm gì trước làm gì sau. 

Mà nhìn tướng ổng cũng thấy mắc cười thiệt. Xong an ủi ổng là sau khi anh cạo gió cho em thì ngày mai em sẽ khỏe lại liền. Ổng nghĩ tới lần trước ổng cạo gió cho mình nhìn khiếp sợ nên từ chối ngon lành. Chán ông này ghê! Nói vậy chứ ổng ngồi kế bên sức dầu xanh cho mình. 

Lâu lâu cho ổng trải nghiệm chăm lo hai thằng con lúc mình bịnh cho ổng thấy là mình cũng không phải dạng vừa đâu khi trở thành stay home mom ở nhà chăm lo dạy dỗ hai thằng con. 

Nói chung ở nhà ổng là CFO lo tài chánh còn mình là COO – chief operating officer. Cũng oai lắm chứ bộ!

mệt!!!

Mình biết vì sao các chị em khác có con càng lớn thì càng bỏ viết blog mà chỉ vào fb. Vì con càng lớn mình càng mệt với nó.

Hôm nay làm bài tập bắt đầu từ 3h, mà hai ông đậu chòng chành chỏng chảnh tới 3h30 mới bắt đầu ngồi vô bàn làm bài. Vừa làm vừa ngó nghiên ngó dọc xong đòi uống nước đòi ăn vặt. Xong đứa lớn miệng thẳng thừng “mẹ mẹ mẹ” đòi mình tới ngồi giúp xong đứa nhỏ ganh tị cũng “mẹ mẹ mẹ” rồi đòi mình tới ngồi kế bên. Mà đâu phải mình rảnh rang ăn không ngồi ngáp rùi, mình chạy như tào tháo rược làm đủ việc để chuẩn bị nấu ăn chiều, rồi giặt mớ đồ vì hai ổng hết vớ mang. Rồi hai ổng cãi cọ nhau mình la o ó hết hơn, đau cổ họng, bực mình.

Trời ơi mình nổi điên với hai ông đậu nhà này luôn. Mệt ná thở!