party animals

Neither Mr. O nor I are much into attending galas and holiday parties or any other crowd-gathering event. But this gala was organized by the kung fu school to support the American Red Cross and contribute to the rebuilding lives for those lost in the Napa Valley fire last month so it felt right to pull our support beyond donations that we made few weeks ago. Actually, I was the first one who bought tickets to the event when the sifu’s wife publicized the information at the school. Mr. O hesitated a bit when I told him of my intention later on, for he is not in favor of going to a party. Anyway, I made the decision, and he got to go with the flow. (You see who is the REAL boss in this house?)

So we went last night, and other than the mediocre Asian/Chinese-imitation food that they served, the event was fun and meaningful. The boys enjoyed it so much that they did not want to go home at the end of the event and begged to stay a bit more for the dancing part. If it weren’t for Mr. O who is suffering from a cold, we could have stayed for the boys to jam their way into the late night.

Advertisements

back in the loop

This is one of the most relaxing weekday I have had so far, because today the kids have a day off from school to observe Veteran’s Day. Originally I set out for them to do some extra brain work, and perhaps all three can go for a hike at the park and climb that small ridge, and also take them out for a lunch-date at a Korean restaurant, then a round of grocery shopping…

None of the listed above happened.

I slept in with extra 30 minutes, and then I let the kids watch some of their favorite PBS shows on TV. By the time I was going to take them out for lunch, Mr. O texted me that he would come home early because of not feeling well. So we picked him up from the station and head out to eat at an Afghan place.

There were some drizzle of rain this morning, reminds me a bit of early fall in MN and MA. It’s now almost mid November and we haven’t had any real rain yet. At this time last year the grass had already come up, and the green color plastered on every ridge and mountain tops around me.

Not this year, it’s still brown. That’s California drought for us! The price of water we are paying here is almost triple what we paid in MN. But on the flip side, I am not suffering from the blistery cold of god-forsaken Midwestern winter.

…and I have been real busy these past two weeks…in between doctor appointments (many of them!), different hours for kung fu classes, field trips, class volunteering…

I figured Halloween was almost two weeks passed, but haven’t put photos of them up here yet. Here are a few photos taken at their school’s annual Halloween parade.

P.S. Now we are getting ready for a Red Cross fund-raising gala.

Continue reading “back in the loop”

Làm biếng

#Day6

Lâu lâu được một ngày làm biếng, được ngủ trưa một giấc, được thảnh thơi kéo ghế ra sân sau nhà ngồi đọc sách, được đại gia chở đi ăn trưa (vì hôm nay đại gia được nghỉ làm). Được nằm sofa coi tv với hai thằng đậu. Hôm nay bỏ luôn tập thể dục nữa chứ.

Chiều nay cũng không cần nấu ăn vì hôm qua đã nấu một nồi gà kho gừng nước dừa, một nồi canh cải, một ao mắm chưng chay, và cải chua kho mặn. Tí nữa đại gia đi công chuyện về thì chỉ cần hâm nóng đồ ăn lên là có bữa ăn chiều lành mạnh.

Ngày thứ Sáu quá thảnh thơi, có nắng ấm và gió nhè nhẹ.

Love it.

P.S.  Phải chi ngày nào cũng sống chậm chậm như vầy thì sung sướng lắm.

Tiến thoái lưỡng nan

#Day5

Đại gia mình lâu lâu cũng bị tửng lắm.

Hai tuần trước vào một ngày chủ nhật nắng ấm rất thanh thản, hai vợ chồng đang trên đường đưa hai đứa nhỏ đi ăn sáng, tự nhiên lúc ổng dừng xe đợi đèn đỏ ổng thở dài một cái. Mình biết là có chuyện rồi nhe, định im luôn không nói gì thì ổng quay qua mình nói một cách bóng gió về chuyện mình không muốn làm kinh doanh.

Thế sự bùng nổ…ngay trước mặt hai thằng con, và đang trong lúc lái xe.

Mình cố gắng kiềm chế, nói thôi anh ơi đợi về nhà rồi mình nói chuyện. Vậy mà ổng sổ một giàn than vãn rồi trách móc. Mẹ ơi, mình nổi sùng nổ lại luôn vì hết kiên nhẫn mẹ nó rồi.

Thế là hai ngày sau chiến tranh lạnh vẫn còn. Ngày thứ ba thì ổng nhắn tin xin lỗi vì quá lời. Tối đó trước khi ngủ ngồi lại nói chuyện đàng hoàng lại, nhưng ổng vẫn nghĩ là mình phải làm kinh doanh với có đủ tiền mai mốt về hưu.

Chuyện làm kinh doanh mình không có khiếu cũng không có kinh nghiệm. Lúc ở MN bỏ hơn $10K để bắt đầu một kinh doanh, mình cũng không 100% bỏ tim bỏ tâm vào đó mà vì ổng năn nỉ nói quá mình xiêu lòng. May quá là trong thời gian bỏ tiền ra như nước thì ổng có cơ hội chuyển việc làm qua cali. Mình còn bị ám ảnh vụ mất tiền đó…giờ mà kêu mình bắt đầu trở lại thì mình xin thua.

Hai tuần nay không thấy ổng nhắc lại chuyện này. Không biết khi nào thì trở lại với găng co này khi hai đứa bất đồng ý kiến. Đúng là tiến không được mà lùi cũng không xong.

Thôi khoe hình tiếp nha…

(nhiều hình)

Continue reading “Tiến thoái lưỡng nan”

quên

#day4

Hôm nay đại gia của mình telecommute làm ở nhà nên mình không có thời gian rảnh rang sáng ra ngồi viết cuội như hai hôm trước. Nên giờ chiều rồi mới ngồi xuống được để viết đây.

Lúc sáng nghĩ ra sẽ phải ghi lại chuyện gì đó, mà cả ngày lu bu xong bây giờ quên mất tiêu nó rồi. Ôi cái bộ nhớ của mình dạo này có vấn đề, cứ quên trước quên sau, phải viết giấy tự nhắc nhở mới nhớ đến chuyện phải làm. Lần sau nhớ ra viết cái gì cho blog chắc cũng phải viết giấy rồi chiều về mở máy ra viết xuống.

Bây giờ không nhớ viết gì thôi bỏ hình đẹp lên khoe. 😀

Ai vô fb của mình rồi thì biết trong hình này mình đi đâu…bây giờ phải đưa thằng con đi học võ nên mai sẽ bỏ thêm hình đẹp cho coi. (Viết ra đó nha, mai biết viết gì rồi!)